Dứt lời, trong lòng bàn tay Hạ Bình Trú bỗng nhiên xuất hiện một tấm thẻ bài như ảo thuật gia. Mặt chính của tấm thẻ in hình cảnh đêm London, một tháp đồng hồ khổng lồ màu vàng kim tọa lạc tại trung tâm thành phố, sừng sững dưới bầu trời đêm như một người khổng lồ cao ngạo.
Đó là tấm thẻ bài sự kiện hắn lấy được tại London: "Giờ Ngọ Đã Điểm".
【 Tên thẻ bài sự kiện: Giờ Ngọ Đã Điểm 】
【 Hiệu quả thẻ bài: Chỉ có thể sử dụng vào lúc "12 giờ đêm". Tấm thẻ này sẽ khuếch tán một hồi tiếng chuông, kẻ địch nghe thấy tiếng chuông sẽ chịu trọng lực tăng đột ngột lên gấp nhiều lần. 】
【 Thời gian duy trì: 5 giây. 】
Trong Bàn Cờ Thế Giới không có khái niệm thời gian, nơi này có thể là ban ngày, cũng có thể là đêm tối. Mọi thời gian đều đồng thời tồn tại, lại cũng không tồn tại, cho nên tấm thẻ này có thể phát huy hiệu lực tại đây.
Bỗng nhiên, sau lưng Hạ Bình Trú hiện lên hư ảnh tháp đồng hồ Big Ben của London. Theo nhịp đung đưa của quả lắc, một tiếng chuông đinh tai nhức óc mãnh liệt truyền ra, như cơn lũ cuộn trào về bốn phương tám hướng.
Diêm Ma Lẫm hơi sững sờ. Giờ khắc này, thân thể nàng bỗng nhiên nặng nề hơn ngàn vạn lần, giống như mỗi một khớp xương đều bị xiềng xích khóa chặt, nửa bước khó đi.
Ngay lúc đó, Hoàng Hậu Tượng Đá xách theo thanh cốt kiếm thon dài, bắn ra như một con chim bay lăng không.
Diêm Ma Lẫm dùng khóe mắt liếc nhìn cảnh này. Nàng thiêu đốt sinh mệnh đến cực điểm, mỗi một tấc thân đao đều đang rít gào như quỷ đói, phun ra ánh sáng màu đỏ sậm.
Trong tích tắc, nàng vung thái đao lên, không chút giữ lại quán chú toàn bộ lực lượng vào cổ tay, sau đó chém mạnh về phía cốt kiếm của Hoàng Hậu Tượng Đá! Ánh đao đủ để vắt ngang thế giới, nương theo tiếng gào thét của ngàn vạn oan hồn tuôn ra từ thân đao.
Thế gian chưa từng có ánh đao yêu dị đến thế.
Cảm giác áp bách ập vào mặt như hồng thủy, toàn bộ Bàn Cờ Thế Giới trong nháy mắt bị nhuộm thành màu đỏ sậm cuồng loạn.
Nhưng ngay giây phút này, thân thể Hoàng Hậu Tượng Đá lại bỗng nhiên hóa thành một mảnh hư không. Ánh đao như thác lũ kia cùng thân thể Diêm Ma Lẫm đều xuyên qua người Hoàng Hậu.
Hoàng Hậu đã đi tới sau lưng Diêm Ma Lẫm.
Ngay sau đó, nàng xoay người lại, một kiếm từ phía sau đâm xuyên qua ngực Diêm Ma Lẫm, thẳng vào trái tim. Nàng xoáy mũi cốt kiếm, nghiền nát toàn bộ lục phủ ngũ tạng của đối phương.
Diêm Ma Lẫm im lặng không một tiếng động.
Hoàng Hậu Tượng Đá rút cốt kiếm ra.
Diêm Ma Lẫm cúi thấp đầu, vẫn đứng lặng tại chỗ như một pho tượng.
Máu tươi từ lỗ hổng trước ngực tuôn trào, từ từ nhuộm đỏ váy áo nàng.
Một lát sau, nàng không còn chống cự được trọng lực đè lên người, thân hình chậm rãi quỳ rạp xuống đất.
Tiếp đó, nàng thở hắt ra một hơi dài nhẹ nhõm, nghiêng người ngã xuống. Máu tươi từ lỗ hổng phun ra như suối, trong nháy mắt biến mặt bàn cờ dưới thân nàng thành một vũng máu ấm áp.
Lại một lát sau, thanh Yêu Đao rơi khỏi lòng bàn tay nàng.
Thân đao va chạm với mặt bàn cờ, truyền ra một tiếng vang lanh lảnh.
"Ngươi thua rồi." Hạ Bình Trú nói xong, chậm rãi đi về phía nàng, "Có di ngôn gì không? Không có thì thôi."
Bên trong Bàn Cờ Thế Giới tĩnh mịch một mảnh, chỉ có tiếng máu chảy róc rách, ánh mắt Diêm Ma Lẫm cũng dần dần trở nên trống rỗng.
"Ngươi biết không?"
Trong sự tĩnh lặng chết chóc, nàng bỗng nhiên lên tiếng.
"Cái gì?"
"Ta rất ít khi nói cho người khác biết tên thật của mình." Diêm Ma Lẫm ngước mắt nhìn bầu trời của thế giới trắng đen, đôi môi khẽ mấp máy. Nàng nhắm mắt lại, "Ngươi là người đầu tiên."
Hạ Bình Trú trầm mặc một lát, mặt không cảm xúc nói:
"Tôi tên là Cơ Minh Hoan."
Dứt lời, Hoàng Hậu Tượng Đá giơ tay chém xuống, cốt kiếm trong tay bổ thẳng vào cổ Diêm Ma Lẫm.
Trong im lặng, máu tươi phun tung toé, nhuộm đỏ đôi găng tay và gò má của Hạ Bình Trú.
Sau đó, Hoàng Hậu lặng lẽ cúi người, nâng tay phải lên, nắm lấy mái tóc của thiếu nữ, xách đầu lâu của nàng lên.
Cùng lúc đó, đáy mắt Hạ Bình Trú hiện lên hàng loạt khung thông báo trắng đen xen kẽ.
【 Đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của Cỗ máy số 2 — "Ẩn núp trong Lữ đoàn Quạ Trắng, giết chết Jack The Ripper". 】
【 Đã nhận thưởng nhiệm vụ: 3 điểm thuộc tính, 3 điểm kỹ năng, 3 điểm phân tách. 】
【 Phát hiện Cỗ máy số 2 đã hoàn thành tất cả nhiệm vụ chính tuyến, nhận thưởng "Tốt nghiệp cỗ máy": 4 điểm thuộc tính, 4 điểm kỹ năng. 】
Hạ Bình Trú cử động ngón tay.
【 Thuộc tính "Sức mạnh" của Cỗ máy số 2 thay đổi: Cấp D → Cấp C (↑3 điểm). 】
【 Thuộc tính "Tốc độ" của Cỗ máy số 2 thay đổi: Cấp S+ → Cấp SS (↑2 điểm) (Đã đạt giới hạn thuộc tính cỗ máy). 】
【 Thuộc tính "Tinh thần" của Cỗ máy số 2 thay đổi: Cấp S+ → Cấp SS (↑2 điểm) (Đã đạt giới hạn thuộc tính cỗ máy). 】
Sau khi Cỗ máy số 2 giết chết đối thủ, Lĩnh Vực Hắc Vương sẽ cấp tốc co lại trong vòng bốn giây. Thế là ngay sau đó, toàn bộ thế giới bàn cờ trắng đen bắt đầu sụp đổ kịch liệt.
Phảng phất như một bức tường hình vòng cung đang ép xuống bọn họ, toàn bộ không khí đều bị rút sạch.
Cảm giác ngạt thở chí mạng ập tới.
Hạ Bình Trú hít sâu một hơi không khí đục ngầu, trong không khí tràn ngập mùi máu tanh. Hắn chậm rãi ngước mắt lên từ vũng máu dưới đất, ánh mắt lạnh lẽo như vực sâu.
Hoàng Hậu Tượng Đá xách theo đầu lâu của The Ripper, cùng hắn tan biến khỏi bàn cờ.
Cùng lúc đó, bên trong quán bar ngầm.
Một con quạ đen kịt bỗng nhiên bay vào, vỗ cánh, chậm rãi đậu trên quầy bar, rồi hóa thành một đám lông vũ đen tản ra.
Thân ảnh Urushihara Satoshi xuất hiện giữa những chiếc lông quạ rơi lả tả, hắn ngồi trên quầy bar, chậm rãi ngước mắt nhìn quanh một vòng.
Lúc này, Andrew đã tỉnh rượu, hắn ôm súng ngắm xoa xoa trán.
Hacker thì ngồi trên ghế xoay, vừa rung đùi vừa nghịch điện thoại. Huyết Duệ khoanh tay dựa vào quầy bar, Bạch Tham Lang mặt không cảm xúc trò chuyện cùng Ryukawa Chiba.
"Đoàn trưởng, cuối cùng ngài cũng về." Hacker thở phào.
"Tình hình thế nào?" Urushihara Satoshi hỏi.
"Tình hình là thằng nhóc Hạ Bình Trú kia đột nhiên như phát điên, đang nói chuyện thì lôi gã Mổ Bụng vào lĩnh vực của hắn." Hacker tặc lưỡi, "Tôi cũng không biết hai người đó đang đùa hay làm gì, tóm lại cứ gọi ngài về trước đã."
"Bọn họ vào bao lâu rồi?"
"Đã vào được một lúc rồi, tầm một phút?"
"Một phút à?"
Urushihara Satoshi cúi đầu trầm ngâm một lát, sau đó quay đầu nhìn thoáng qua Ayase Origami.
Thiếu nữ mặc Kimono đang lặng lẽ ngồi trên ghế sofa đọc sách, dường như không cảm thấy sẽ có chuyện gì xảy ra.
"Ayase Origami, cô có biết chuyện gì đang xảy ra không?" Urushihara Satoshi mặt không cảm xúc hỏi.
Thiếu nữ Kimono trầm mặc một hồi, ngước mắt lên khỏi tập thơ Haiku, sau đó lắc đầu.
"Thú vị thật..." Ryukawa Chiba mỉm cười.
"Đoàn trưởng, cần tôi gọi Allens và Roberto về không? Hai người đó còn đang làm loạn bên sòng bạc." Hacker hỏi.
"Không, không cần thiết." Urushihara Satoshi nói, "Xem tình hình thế nào đã rồi tính."
Quán bar ngầm chìm trong yên lặng. Một lát sau, đột nhiên một điểm sáng hai màu trắng đen lướt qua không khí.
Ngay sau đó, thân ảnh Hạ Bình Trú và bức tượng Hoàng Hậu khổng lồ trở lại bên trong quán bar.
Tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía bọn họ. Thiếu nữ Kimono là người cuối cùng ngẩng đầu, nàng rời mắt khỏi tập thơ, nhìn về phía khuôn mặt Hạ Bình Trú.
Giờ phút này, biển đèn neon của quán rượu chớp tắt liên tục, làm nổi bật sắc mặt âm tình bất định của Hạ Bình Trú.
Hắn đưa mu bàn tay lên, quệt đi vệt máu dính trên má.
Trong bóng tối, hốc mắt của Hoàng Hậu Tượng Đá đang cháy lên ngọn lửa màu lam âm lãnh. Nàng một tay cầm cốt đao, tay kia chậm rãi nâng đầu lâu của Diêm Ma Lẫm lên quá đỉnh đầu, để tất cả thành viên trong đoàn đều nhìn rõ cái đầu máu me đầm đìa này.
Cảnh tượng này quỷ dị mà lạnh lẽo, giống như nữ thần chiến thắng giơ cao ngọn đuốc, khiến tất cả mọi người trong lữ đoàn sững sờ tại chỗ, lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Urushihara Satoshi im lặng không nói, chỉ rũ mắt liếc nhìn đầu lâu của Diêm Ma Lẫm.
Cơ mặt Bạch Tham Lang khẽ co giật.
Hacker ngẩn người tại chỗ.
Huyết Duệ chậm rãi buông lỏng hai tay đang khoanh trước ngực, gần như ngay lập tức, nàng quay đầu nhìn về phía Ayase Origami.
Thiếu nữ Kimono ngồi trên ghế sofa, nàng ngước mắt lên, đôi đồng tử trống rỗng phản chiếu chiếc đầu lâu mà Hoàng Hậu Tượng Đá đang giơ cao.
"Jack...?"
Urushihara Satoshi trầm mặc một lát, thu hồi ánh mắt từ chiếc đầu lâu trên tay Hoàng Hậu, thấp giọng hỏi Hạ Bình Trú:
"Lý do đâu?"
Hạ Bình Trú ngẩng đầu, trầm mặc nhìn vào mắt hắn.
Hồi lâu, hắn nói: "The Ripper đã giết gia đình tôi."
"Ra là vậy..." Urushihara Satoshi lẩm bẩm, "Là ta sơ suất."
Ngay sau đó, một tiếng gầm thét cuồng loạn phá vỡ sự yên tĩnh trong quán bar.
"Hạ Bình Trú, đồ... đồ súc sinh." Andrew đầu tiên nhìn cái đầu máu me đầm đìa kia, sau đó trừng to mắt căm tức nhìn Hạ Bình Trú, gần như gào lên từng chữ, "Hóa ra mày vẫn luôn là kẻ phản bội?!"
Hạ Bình Trú không trả lời hắn, mà chỉ cúi đầu nhìn đôi găng tay lông tơ nhuốm máu.
Hắn cúi mặt xuống, lãnh đạm nói: "Chỉ cảnh cáo một lần, tôi không định động thủ với anh ở đây. Nhưng nếu nhất định phải làm vậy, tôi cũng không phải không có phần thắng."
Khoảnh khắc dứt lời, ngón tay Andrew đã nhấn vào cò súng.
Thấy thế, thân ảnh Hoàng Hậu Tượng Đá bỗng nhiên hóa thành một tàn ảnh nhanh như tia chớp, lướt ầm về phía trước. Nàng nâng thanh cốt kiếm thon dài lên, mũi kiếm trong nháy mắt xuyên thủng trái tim Andrew.
Nhanh đến mức không thể phán đoán, đây là ý nghĩ đầu tiên trong đầu tất cả mọi người. Không ai ở đây kịp nhìn rõ động tác của Hoàng Hậu Tượng Đá, nàng nhanh như Tử Thần vung lưỡi hái.
Không thể phòng bị.
Urushihara Satoshi hơi sững sờ.
Nếu Andrew đứng gần Urushihara Satoshi hơn một chút, có lẽ hắn còn có thể cứu được gã.
Ryukawa Chiba cười đầy phấn khích, khóe miệng gần như toác đến mang tai, phản chiếu ánh đèn neon ảm đạm trên mắt kính.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc, Hoàng Hậu rút cốt kiếm ra khỏi cơ thể Andrew.
"Ào ào..."
Máu tươi từ lỗ hổng trước ngực Andrew tuôn trào như suối.
Sắc mặt hắn hoảng sợ, hai tay ôm lấy ngực nhưng chẳng có chút tác dụng nào: Máu tươi phun trào không thể ngăn cản. Andrew chậm rãi quỳ rạp xuống đất, đầu rũ xuống sàn nhà.
"Này này, nghiêm túc đấy à..." Hacker ngơ ngác lẩm bẩm, hắn là người phản ứng chậm nhất trong đám đông. Lúc này hắn cúi đầu nhìn đầu lâu của Diêm Ma Lẫm, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm.
"Huyết Duệ, Bạch Tham Lang, khống chế hắn lại." Urushihara Satoshi nói xong, đã triệu hồi Thiên Khu, La Bàn Thông Cổ Chu Cửu Nha xuất hiện trong tay phải hắn.
"Theresia."
Hạ Bình Trú bỗng nhiên mở miệng, gọi ra một cái tên xa lạ. Giờ khắc này, thân ảnh mặc váy đỏ trong quán bar ngầm bỗng nhiên sững sờ.
Một lát sau, Huyết Duệ chậm rãi ngẩng đầu lên: "Tại sao ngươi lại biết cái tên này?"
"1001 chuyển lời cho tôi, hắn nói, đây là tên của cô." Hạ Bình Trú nhìn vào mắt Huyết Duệ, "Theresia, tôi có thể dẫn cô đi gặp hắn."
Huyết Duệ trầm mặc rất lâu, buông thõng đầu, mái tóc vàng nhạt rủ xuống che khuất đôi mắt.
Một lát sau, nàng bỗng nhiên cười.
Thiếu nữ ma cà rồng bung đôi cánh rồng che khuất bầu trời, bảo vệ trước người Hạ Bình Trú, ngước đôi mắt đỏ thẫm lên đối mặt với ánh nhìn của các thành viên khác.
Hacker ngơ ngác nói: "Cái tình huống quái gì thế này..."
Urushihara Satoshi cũng khẽ nhíu mày.
"Bạch Tham Lang, con của ông tên là Filio, đúng không?" Hạ Bình Trú nói tiếp, "Hồi ở London, tôi từng gặp nó. Nó nói mình rất sợ gặp ông, bởi vì nó đã ăn thịt mẹ mình. Nó không biết ông vẫn còn đang tìm nó."
Nghe vậy, Bạch Tham Lang cũng sững sờ tại chỗ.
"Tôi biết nó ở đâu, cũng có thể dẫn ông đi tìm nó... Nhưng nếu động thủ với tôi ở đây, cơ hội này sẽ biến mất. Khuyên ông suy nghĩ cho kỹ, mục đích ông gia nhập lữ đoàn là gì."
Hạ Bình Trú nói xong, tháo đôi găng tay nhuốm máu ra, mặt không cảm xúc lướt qua người Bạch Tham Lang.
Hắn từng bước đi về phía Ayase Origami.
Tiếng bước chân vang lên trong quán rượu yên tĩnh, rõ ràng vô cùng.
"Đừng... lại đây." Một lát sau, bỗng nhiên có người lên tiếng.
Hạ Bình Trú không dừng bước.
Thiếu nữ Kimono cúi thấp đầu, ngẩn ngơ thật lâu, chợt từ trong ống tay áo nhấc lên một mảnh giấy. Mảnh giấy sắc bén lướt đi trong nháy mắt, xẹt qua khuôn mặt Hạ Bình Trú, để lại một vệt máu dữ tợn.
"Đừng, lại đây." Nàng lặp lại lần nữa, giọng nói rất nhẹ, có chút run rẩy.
Trong nháy mắt, tầng tầng lớp lớp giấy xếp chồng lên nhau tạo thành bức tường giấy trắng bệch, chắn trước mặt Hạ Bình Trú.
Nhưng một giây sau, khi nàng ngẩng đầu lên, nhìn thấy dòng máu chảy xuống trên mặt Hạ Bình Trú, bức tường giấy liền vỡ vụn.
Giấy hóa thành những mảnh vụn không màu, lả tả rơi xuống như bông tuyết, phủ đầy sàn nhà.
Trên mặt Hạ Bình Trú không có biểu cảm gì. Hắn tháo găng tay, chậm rãi chập hai chiếc găng lại với nhau, máu tươi từ găng tay chảy ra nhuộm đỏ năm ngón tay hắn.
Sau đó, hắn từ từ ngẩng đầu, đưa đôi găng tay về phía Ayase Origami.
"Em đã nói, đây là món quà The Ripper giúp em chọn. Nhưng, The Ripper là kẻ thù giết cha mẹ tôi, cho nên tôi không thể nhận. Hiện tại... tôi trả lại cho em."
Nói xong, thấy Ayase Origami mãi không đưa tay ra, Hạ Bình Trú liền buông lỏng đôi găng tay.
Đôi găng nhuốm máu chậm rãi rơi từ giữa không trung xuống sàn nhà.
Ayase Origami giống như con diều đứt dây, đồng tử khẽ co lại, kinh ngạc nhìn cảnh này, trong mắt phản chiếu đôi găng tay đang từ từ rơi xuống trước mặt.
Mãi đến khi đôi găng rơi xuống đất, Ayase Origami vẫn chưa hoàn hồn.
Chỉ là đôi môi nàng khẽ mấp máy, dường như muốn nói gì đó, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời, căn bản không mở miệng được.
Hạ Bình Trú nhìn nàng lần cuối, sau đó xoay người, nhìn về phía Urushihara Satoshi.
"Urushihara Satoshi, hẹn gặp lại ở Iceland."
Dứt lời, hắn dời ánh mắt, rồi không quay đầu lại mà đi thẳng ra cửa quán rượu.
Huyết Duệ và Bạch Tham Lang cúi đầu chần chờ một chút, rồi cũng đi theo.
"Xin lỗi, Đoàn trưởng." Bạch Tham Lang khàn giọng nói.
Huyết Duệ im lặng, nàng bước đi như một con rối đứt dây.
Từ đầu đến cuối, trong đầu nàng chỉ có cái tên mà suốt trăm năm qua chưa từng có ai nhắc đến.
Theresia.
Đây là cái tên 1001 đặt cho nàng, cũng là bí mật chỉ có hai người bọn họ mới biết.
Trong quán rượu yên tĩnh không một tiếng động, Ryukawa Chiba từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười, đến cuối cùng hắn thậm chí không kìm nén được sự điên cuồng trong nụ cười ấy, tháo kính mắt xuống lắc đầu.
Trong sự hỗn loạn, Hacker lẩm bẩm: "Này này này, Đoàn trưởng, cứ thế để bọn họ đi sao?"
Nhưng Urushihara Satoshi không đáp lại, chỉ còng lưng, lặng lẽ nhìn cái đầu nhỏ của thiếu nữ trên mặt đất và thi thể gã cao bồi bị đục một lỗ thủng, trên mặt không có biểu cảm gì.
Ryukawa Chiba dùng khóe mắt liếc nhìn Ayase Origami.
Trong một mảnh trầm mặc, thiếu nữ Kimono cúi thấp đầu, lặng lẽ nhìn đôi găng tay dưới đất, bóng của mái tóc che khuất khuôn mặt, không ai thấy rõ biểu cảm của nàng.
Một lát sau, bỗng nhiên, một dòng nước mắt im lặng chảy xuống từ khóe mắt nàng.
Cô gái trống rỗng như con rối, tình cảm trì độn đến mức ngay cả đau lòng là gì cũng chưa hiểu, giờ phút này lại rơi nước mắt. Môi nàng khẽ mấp máy, giống như người máy bị trục trặc, trầm thấp tự lẩm bẩm:
"... Đừng đi mà."
Giống như đã giấu trong lòng rất lâu, dùng hết tất cả sức lực mới ép được câu nói này qua kẽ răng.
Nhưng người kia đã đi rồi, không còn ai nghe thấy lời nàng nói nữa.
Hồi lâu sau, Urushihara Satoshi mới có phản ứng.
Hắn mặt không cảm xúc ngẩng đầu lên, đàn quạ vỗ cánh bay múa giữa không trung, nhẹ nhàng rải xuống một cơn mưa lông vũ.
Lông quạ phủ lên đầu lâu của Diêm Ma Lẫm và thi thể của Andrew.
Sau khi xử lý xong thi thể hai người, Urushihara Satoshi lặng lẽ ngồi một lúc, rồi thân ảnh hóa thành một đám lông vũ tản mát biến mất, xuất hiện trở lại trên mái vòm tiệm đồ cổ của Lão Ô.
Ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy Bạch Tham Lang đã hóa thành hình thú, dang rộng đôi cánh xương, chở Hạ Bình Trú và Huyết Duệ biến mất nơi cuối chân trời.
Chỉ chốc lát sau, ánh chiều tà hoàn toàn chìm xuống dưới đường chân trời, lấy đi chút ánh sáng cuối cùng chiếu rọi thành phố vịnh hẹp này. Cùng lúc đó, cơn bão đến muộn bỗng nhiên ập tới.
Đêm nay, cả tòa thành phố Biển Buồm đều run rẩy trong tiếng gió gào và mưa thét.