“Tôi xem phim của cô rồi.”
Một câu nói của Diệu, trong nháy mắt làm bầu không khí tại hiện trường trở nên ngưng trệ.
Chu Niệm Niệm hóa đá tại chỗ, há to miệng, to đến mức đủ để nuốt trọn một quả trứng gà.
Ngốc Tiểu Muội cũng ngơ ngác, ống tre trong tay đều rơi xuống đất.
Ngay cả Giang Phàm đều ngây ra nửa ngày, không nói gì.
Mà Diệu khen xong Chu Niệm Niệm, chuyển hướng sang Ngốc Tiểu Muội.
“Đương nhiên, phim của cô cũng rất chuyên nghiệp.”
Nói xong, Diệu khẩn trương nuốt nước miếng, cúi đầu xuống.
Dường như lần đầu tiên khen người khác, rất là ngượng ngùng.
Nhưng nghe được lời khen của cậu ta, biểu cảm của Ngốc Tiểu Muội, giống như bị sét đánh, môi khẽ run, một câu cũng không nói ra được.
Hồi lâu, cô nàng mới phản ứng lại, một ống tre đập vào trán Diệu.
“Cậu cái tên lưu manh thối tha này.”
Phản ứng của Chu Niệm Niệm khá nhanh, một phen kéo lại Ngốc Tiểu Muội.
“Từ từ, Diệu bình thường chắc chắn sẽ không nói như vậy đâu, tám phần mười là có người dạy cậu ấy.”
Hai người ngầm hiểu ý, ánh mắt khẳng định song song rơi vào trên người Giang Phàm.
Uy lực của hai người phụ nữ, ngay cả Giang Phàm cũng không chống đỡ được.
“Nguyên văn của tôi không phải như thế... các cô nghe tôi giải thích.”
Còn chưa đợi Giang Phàm giải thích xong, đã bị Chu Niệm Niệm và Ngốc Tiểu Muội mỗi người một tát vỗ vào lưng.
“Anh cái tên lưu manh thối tha này, cái tốt không dạy, vậy mà dạy nói bậy bạ.”
“Tôi vừa nghe liền biết, đây là anh dạy ra.”
“Đem thiếu nam thuần tình tốt đẹp đều dạy hư rồi.”
“Không ngờ anh là người như vậy!”
Động tác của hai người, trực tiếp vỗ Giang Phàm lảo đảo về phía trước một cái.
Hắn phụt một cái, suýt chút nữa thì thổ huyết, bất đắc dĩ giải thích nói.
“Không phải như thế, nguyên văn của tôi là bảo cậu ấy khen tố chất streamer của các cô vô cùng chuyên nghiệp.”
“Tôi mới không tin anh, hóa ra nội tâm anh bỉ ổi như thế!”
Chu Niệm Niệm hai tay chống nạnh, tức giận phản bác.
Mà Ngốc Tiểu Muội trực tiếp từ bỏ tìm Giang Phàm gây phiền phức, mà là chân thành nói với Diệu.
“Diệu, tôi nói cho cậu biết, cậu muốn khen một cô gái, trực tiếp khen xinh đẹp là được.”
“Cô gái nào mà không muốn được khen xinh đẹp chứ?”
Nói xong, mắt Ngốc Tiểu Muội sáng lấp lánh, cứ chờ Diệu tới khen mình.
Diệu trên dưới đánh giá Ngốc Tiểu Muội, như có điều suy nghĩ gật đầu, nghẹn nửa ngày, rốt cuộc thốt ra một câu.
“Phim cô quay... rất đẹp!”
“?”
Ngốc Tiểu Muội mạnh mẽ nắm lấy tay Diệu, trên mặt mang theo nụ cười, lại nghiến răng nghiến lợi.
“Cậu... nói lại lần nữa?”
“Cô... quay phim rất đẹp!”
Một câu nói, làm Ngốc Tiểu Muội trầm mặc, cuối cùng rốt cuộc sụp đổ hét to lên.
Nhìn thấy tương tác của bọn họ, khán giả trong phòng livestream cười đến ngả nghiêng.
“Giang Thần dạy không tệ nha, lần sau còn phải dạy như vậy. Chính là muốn bị Chu Tỷ và bà cô già oán thầm ha ha ha.”
“Đáng đời, ai bảo hắn vừa nãy tắt livestream, không cho chúng ta xem phúc lợi.”
“Nói chứ Diệu thật sự là cao thủ kể chuyện cười lạnh, tương lai có thể đổi nghề nói tướng thanh.”
“Cậu ta không phải là cố ý chứ?”
Mọi người trong phòng livestream đều đang điên cuồng suy đoán.
Mà Ngốc Tiểu Muội và Chu Niệm Niệm tự biết đã không thể thay đổi sự thật cũng từ bỏ, chỉ có thể chuyển sang thảo luận vấn đề tìm kiếm thức ăn tiếp theo.
“Tìm dấu vết động vật trước đi, tôi và Chu Niệm Niệm một nhóm, Ngốc Tiểu Muội, cô và Diệu một nhóm.”
“Được!”
“Được!”
Sau khi thương lượng xong, mấy người tản ra tìm kiếm thức ăn.
Mỗi người cách nhau một trăm mét.
Khoảng cách này, cho dù không có thiết bị liên lạc, dựa vào hét lên cũng có thể nghe thấy.
Ngốc Tiểu Muội cố gắng tìm kiếm xung quanh, thời khắc lưu ý dưới đất, xem có chỗ nào sẽ có dấu chân động vật.
Đột nhiên, một bóng xanh lướt qua trước mặt cô nàng.
Ngốc Tiểu Muội theo bản năng vừa định hô, nhìn thấy con mồi, vội vàng che miệng lại.
Vốn tưởng rằng là một con thỏ nhỏ đơn giản.
Kết quả lại là một con động vật toàn thân màu xanh nhạt, không biết là heo hay là thỏ.
Nó lông xù, đáng yêu cực kỳ, mọc cái mũi và tứ chi của heo, phát ra tiếng ngáy của heo.
Vấn đề nói là heo, nó lại có lỗ tai của thỏ, còn có cái miệng ba cánh và răng thỏ không ngừng mấp máy.
Chi bằng nói là Heo Thỏ!
Con Heo Thỏ này chạy quá nhanh, trực tiếp một đầu kẹt vào chạc cây, không thể động đậy.
Nó dùng miệng ba cánh gặm cành cây, gặm một hồi không có hiệu quả, thế là phát ra tiếng kêu khò khè.
“Mau tới mau tới.”
Ngốc Tiểu Muội vội vàng nhỏ giọng chào hỏi những người khác.
Không bao lâu, đám người Giang Phàm đều tụ tập lại.
“Oa, đáng yêu quá!”
Chu Niệm Niệm nhìn thấy Heo Thỏ, nhịn không được nhỏ giọng kinh hô, hai mắt đều đang tỏa sao.
Giang Phàm cũng không có phần ngây thơ này của các cô, trong mắt hắn, con Heo Thỏ này chính là một nồi thịt kho tàu nóng hổi.
Bụi cỏ bốn phía đột nhiên vang lên tiếng sột soạt, còn chưa đợi mọi người phản ứng lại, rất nhiều Heo Thỏ từ trong bụi cỏ nhảy ra.
Xem ra, là nhận được triệu hoán, tới cứu vớt đồng bạn.
Những con Heo Thỏ này ít nhất cũng có mấy chục con, hình thể có lớn có nhỏ, nhảy nhót tưng bừng vô cùng đáng yêu.
Nhìn thấy bọn người Giang Phàm, Heo Thỏ cũng không sợ, ngây thơ chân chất nhìn chằm chằm bọn họ.
Có mấy con phụ trách cảnh giới bọn người Giang Phàm, những con khác, thì là hợp lực ủi mông con Heo Thỏ bị kẹt.
Ủi mấy cái, ngược lại kẹt càng chặt hơn, Chu Niệm Niệm và Ngốc Tiểu Muội đều xem đến bật cười.
Nhưng mà, lúc các cô vây xem, đi săn đã bắt đầu.
Một bóng người nhanh chóng vọt ra ngoài, không phải Giang Phàm, là Diệu.
Cậu ta tung một cú đá quét làm choáng một con Heo Thỏ lớn nhất, sau đó nhanh chóng rẽ trái, dựng chưởng như dao, đánh ngất một con khác.
Toàn bộ quá trình bất quá nửa giây, Diệu đã đánh ngã hai con mồi, tiếp đó lại vọt tới con thứ ba.
Heo Thỏ nhìn thấy bộ dạng Diệu nhe răng trợn mắt vọt tới, sợ đến mức không dám động đậy.
Diệu hoàn toàn là tư thế sói bắt con mồi, chỉ thiếu chút nữa là muốn cắn lên rồi.
May mà thời khắc mấu chốt, Diệu ý thức được, cái này không chỉ là một mình cậu ta ăn, còn có đồng đội.
Lập tức đổi thành một cú cụng đầu, đụng bay Heo Thỏ.
Khán giả trong phòng livestream một trận kinh hô.
“Oa, đây quả thực chính là phương thức săn mồi của sói a, không hổ là người sói.”
“Đừng nói là Heo Thỏ, cho dù là sư tử, cũng phải là bại tướng dưới tay cậu ta a.”
“Mọi người nói cậu ta và Giang Thần ai lợi hại.”
“Tôi cảm thấy mà, luận thân thủ vậy còn phải là Giang Thần, ủa, Giang Thần đâu? Đi đâu lặn nước rồi.”
Khán giả một trận tìm kiếm, mới phát hiện Giang Phàm không biết từ lúc nào đã lên cây, khoanh chân ngồi trên cây.
Heo Thỏ phía dưới chạy trốn tứ phía, Giang Phàm nhíu mày, phất tay gạt đi bụi đất dâng lên.
Cho dù là ở nơi hoang vu hẻo lánh, hắn vẫn rất chú ý sự sạch sẽ của bản thân.
Nhìn thấy động tác nhanh nhẹn của Diệu, Giang Phàm khẳng định gật đầu.
“Thân thủ không tệ.”
Cùng lúc đó, hắn chú ý tới, những con Heo Thỏ còn lại, nhao nhao chạy trốn về phía mấy cái cây lớn phương xa, sau đó liền biến mất.
Xem ra, dưới gốc cây lớn có hang động, nơi đó chính là sào huyệt của Heo Thỏ.
“Một, hai, ba, bốn...”
Chu Niệm Niệm phía dưới cẩn thận đếm con mồi bị Diệu bắt được, lẩm bẩm nói.
“Quá ít, không đủ a.”
Động tác của những con Heo Thỏ này rất linh hoạt, sau khi Diệu xuất kỳ bất ý đánh ngã mấy con, những con còn lại thấy tình thế không ổn nhanh chóng chạy trốn, một hồi liền chạy sạch sành sanh.
Bốn con Heo Thỏ, không đủ bọn họ ăn mấy bữa.
Chu Niệm Niệm nghĩ nghĩ, ngẩng đầu nhìn về phía Giang Phàm trên cây, hai tay làm thành cái loa bên miệng.
“Giang Phàm, bắt thêm một ít đi!”
“Ừm.”