Virtus's Reader
Hoang Dã Livestream: Bí Cảnh Sinh Tồn Viễn Cổ

Chương 146: CHƯƠNG 144: CỔN CỔN BÁN MANH LĂN LỘN CẦU THỨC ĂN LÀ ĐÁNG YÊU NHẤT

Gấu trúc! Cư nhiên là gấu trúc!

Đám người Giang Phàm hai mặt nhìn nhau.

Vũ khí đều chuẩn bị xong, muốn đại khai sát giới rồi, kết quả chui ra một con gấu trúc!

Ai cũng không ngờ tới, nơi hoang vu hẻo lánh này, cư nhiên còn có quốc bảo.

Trên lông gấu trúc đều là nước bùn, tinh thần cũng rất uể oải, nhìn qua đã đói bụng mấy ngày rồi.

Nhịn không được hít mũi một cái, xem ra là bị mùi thịt Heo Thỏ hấp dẫn tới.

Giang Phàm cười ha hả, xoay hoa dao nhỏ trong tay.

Gấu trúc vừa rồi cũng là bị [Uy hiếp dã thú] của Giang Phàm dọa sợ, giờ phút này mới hoãn lại, chống người lên, quan sát đám người này.

Chu Niệm Niệm mở to mắt nhìn gấu trúc, cân nhắc cái này sẽ không phải là người ngụy trang chứ.

“Gấu trúc a! Trước kia chỉ thấy trong vườn bách thú a.”

Ngốc Tiểu Muội kích động toàn thân phát run, hai mắt bốc sao vàng.

Có người Long Quốc nào không thích quốc bảo chứ?

Giang Phàm thì là buông lỏng một chút đề phòng, gấu trúc mà, vẫn là tương đối dễ đối phó.

Cho dù là sư tử hổ hắn cũng không sợ, chủ yếu là sợ chui ra mấy con thượng cổ thần thú gì đó.

Ví dụ như Thao Thiết, Ứng Long chỉ thấy trong Sơn Hải Kinh thì phiền toái.

Cũng không phải chuyện hoang đường, văn minh dưới lòng đất này, sau khi diễn biến, có một phần trở thành thần thoại cổ đại của Long Quốc.

Sinh vật xuất hiện trong thần thoại, có thể ở chỗ này đều có thể xuất hiện nguyên hình.

Không thể chủ quan.

Lúc Giang Phàm thất thần.

Gấu trúc cẩn thận quan sát mọi người, một hồi nghiêng đầu sang trái, một hồi nghiêng đầu sang phải, ngây thơ chân chất.

Qua một hồi, dường như xác nhận đám người trước mặt này không có quá nhiều uy hiếp, gấu trúc rốt cuộc chậm rãi tứ chi chạm đất, sau đó ngao một tiếng, vọt về phía bọn người Giang Phàm.

Ánh mắt Diệu lạnh lẽo, chuẩn bị ra tay.

Giang Phàm một tay kéo lại cậu ta.

“Chậm đã!”

Mục tiêu của con gấu trúc này, dường như không phải bốn người bọn họ, mà là Heo Thỏ lại đặt lên nướng trên đống lửa.

Xem ra, gấu trúc là định đột nhiên tập kích, ngậm Heo Thỏ liền chạy.

“Ngao!”

Gấu trúc vừa chạy còn vừa gầm to trợ uy cho mình, đột nhiên, dưới chân vấp một cái, cả con gấu trúc cứ như vậy nhào về phía trước!

Hóa ra là xương Heo Thỏ Ngốc Tiểu Muội ném lung tung chắn ngang trên mặt đất.

“Rào rào.”

Gấu trúc trực tiếp đẩy núi vàng đổ cột ngọc mà ngã xuống, một đường lăn nhỏ, giống như quả bóng đá trực tiếp lăn đến trước mặt bọn người Giang Phàm.

Bốn chân chổng lên trời, không ngừng phập phồng, nhất thời nửa khắc bò không dậy nổi, hình thái vô cùng chật vật.

Đám người Giang Phàm đều ngây dại, cứ thế?

Thì ra là đã sớm đói đến hoa mắt chóng mặt, đứng cũng đứng không vững rồi đi.

Còn tưởng rằng đây là một đại lão, kết quả là một chiến ngũ tra (kẻ có sức chiến đấu bằng 5).

“Ha ha ha.”

Ngốc Tiểu Muội người đầu tiên chỉ vào gấu trúc cười to, nước mắt đều cười ra.

Sau đó cô nàng trực tiếp một phen ôm lấy đầu gấu trúc.

“Cổn Cổn! Đáng yêu quá a.”

“Cẩn... cẩn thận.”

Diệu muốn kéo Ngốc Tiểu Muội ra, trong mắt cậu ta, tất cả sinh vật dã ngoại đều là dã thú nguy hiểm, là nguồn thức ăn của mình, không tồn tại cái gì đáng yêu hay không đáng yêu.

“Không cần lo lắng!”

Giang Phàm ngăn cản Diệu, sự lo lắng của Diệu, xác thực là có căn cứ.

Loại sinh vật như gấu trúc này, nhìn qua rất đáng yêu, tròn vo ngây thơ chân chất, hơn nữa ăn trúc không có một chút lực sát thương.

Đây là sự hiểu lầm lớn nhất của nhân loại đối với gấu trúc.

Thật ra, gấu trúc là họ hàng gần của gấu, là một loại động vật ăn tạp, cũng ăn thịt.

Chính là bởi vì nó có thể chịu nhục ăn trúc, mới sinh tồn được trong sự đào thải sinh vật tàn khốc mấy ngàn vạn năm.

Lực móng vuốt của nó vô cùng kinh người, một tát xuống, e là quyền vương Tyson cũng ngăn cản không nổi.

Nhân viên chăn nuôi trong vườn bách thú, cơ bản trên người đều có thương tích, đều là bị gấu trúc cào.

Giang Phàm ngăn cản Diệu ra tay, là bởi vì [Uy hiếp dã thú] của hắn còn đang phát động, nhìn thẳng vào mắt gấu trúc.

Nếu gấu trúc có bất kỳ động tác nguy hiểm nào, hắn nắm chắc trong nháy mắt kết liễu gấu trúc.

Đương nhiên, nếu không cần thiết, Giang Phàm nguyện ý chung sống hòa bình, hắn cũng không muốn trở thành tội nhân tàn sát quốc bảo.

“Ha ha ha, tôi giúp em gãi bụng.”

Ngốc Tiểu Muội từng thấy trên tivi, nhân viên chăn nuôi gấu trúc, liền thường xuyên giúp gấu trúc gãi bụng, sau đó gấu trúc liền làm ra biểu cảm rất thoải mái.

Thế là, Ngốc Tiểu Muội liền bắt chước làm theo.

Gấu trúc phản kháng một lát, có thể cảm thấy bị gãi bụng rất thoải mái, liền từ bỏ nằm yên.

Nhìn thấy Giang Phàm không có ý tốt nhìn mình, gấu trúc còn rất phối hợp giơ tứ chi lên, tỏ vẻ mình không có ác ý.

Giang Phàm đều cười, hơi buông lỏng cảnh giác, con gấu trúc này có ý tứ.

Gấu trúc lười biếng nằm một hồi, trộm liếc mắt, bắt đầu nhìn thịt nướng trên đống lửa.

Hơn nữa là trước nịnh nọt nhìn Giang Phàm, thấy Giang Phàm không có động tĩnh, lại nhìn thịt nướng, phảng phất như đang cầu xin Giang Phàm cho mình ăn thịt.

Giang Phàm cảm thấy rất thú vị, con gấu trúc này, nhìn qua không giống gấu trúc bình thường.

Ở phương diện phỏng đoán lòng người, so với con người đều linh tính hơn chút.

Hắn thăm dò cầm lấy nửa xiên thịt bọn họ ăn thừa, đưa tới bên miệng gấu trúc, gấu trúc vội vàng một miếng quét sạch.

Sau đó dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn Giang Phàm, phảng phất như đang nói, còn nữa không?

Giang Phàm lấy ra một khúc xương gặm sạch sẽ cho gấu trúc, gấu trúc lập tức lộ ra biểu cảm ghét bỏ.

Không hổ là quốc bảo, tiêu chuẩn ăn uống này còn rất cao.

“Lăn tú cầu, lăn tú cầu.”

Ngốc Tiểu Muội đẩy gấu trúc lăn qua lăn lại trên mặt đất, gấu trúc cũng rất phối hợp, chủ động co thân thể thành một quả cầu, để Ngốc Tiểu Muội đẩy nó chơi.

“A ha ha ha!”

Ngốc Tiểu Muội đẩy tú cầu gấu trúc về phía Chu Niệm Niệm, Chu Niệm Niệm lại đẩy tú cầu trở về.

Căn bản không cần Ngốc Tiểu Muội và Chu Niệm Niệm dùng sức, bản thân gấu trúc liền lăn qua lăn lại trên mặt đất, phối hợp với các cô.

Giang Phàm nghĩ nghĩ, phân phó Diệu cất dao nhỏ đi, con gấu trúc này nhìn qua không có tính nguy hại gì.

Khán giả trong phòng livestream, đã sớm bị gấu trúc ngoan ngoãn làm cho moe ngất rồi.

“A a a, là Cổn Cổn a, danh xứng với thực quốc bảo Cổn Cổn a.”

“Tránh ra tránh ra, buông tha Ngốc Tiểu Muội kia, không, buông tha con gấu trúc kia, để tôi tới.”

“Tôi cũng muốn gãi ngứa, tôi cũng muốn lăn tú cầu.”

“Moe không chịu nổi rồi, đem gấu trúc cũng nuôi nhốt lại đi!.”

“Gấu trúc sẽ không bị bọn họ ăn mất chứ.”

“Trời ạ, ăn gấu trúc, tôi người đầu tiên không thể nhịn!”

Lăn tú cầu gấu trúc một hồi, Ngốc Tiểu Muội cũng mệt mỏi, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển.

Gấu trúc nhìn thấy không ai trêu chọc nó nữa, lật người lại, tứ chi chạm đất, chậm rãi đi tới, ngồi bên cạnh đống lửa.

Sau đó, nó nhìn trái phải không có người, đột nhiên nhanh chóng vung một móng vuốt, vớt thịt Heo Thỏ trên đống lửa tới, há to miệng trực tiếp chuẩn bị bắt đầu gặm.

Ngốc Tiểu Muội và Chu Niệm Niệm là streamer có tố chất, lúc livestream phải chú ý hình tượng, gấu trúc không có kiêng kị này.

Nó chuẩn bị một miếng liền tiêu diệt cả con Heo Thỏ, không để lại nửa điểm cặn bã cho bọn người Giang Phàm.

Giang Phàm chậm rãi đi đến bên cạnh gấu trúc, đột nhiên ho khan một tiếng.

Nghe thấy tiếng ho khan, cái miệng há to của gấu trúc đột nhiên hóa đá.

Sau đó, gấu trúc vậy mà rất thức thời bẻ một miếng chỗ nhiều thịt nhất từ trên khung xương xuống, dâng cho Giang Phàm.

Ánh mắt nhỏ nhìn Giang Phàm, long lanh long lanh, còn mang theo chút nịnh nọt.

“Tên này thông nhân tính a!”

Chu Niệm Niệm giống như phát hiện đại lục mới.

Quá thú vị, vậy mà còn có gấu trúc thông tuệ như thế.

Giang Phàm gật đầu, nếu không phải biết nơi này là hoang dã, hắn còn tưởng rằng, đây là gấu trúc nhân tạo thuần dưỡng trốn từ vườn bách thú cách vách ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!