Virtus's Reader
Hoang Dã Livestream: Bí Cảnh Sinh Tồn Viễn Cổ

Chương 25: CHƯƠNG 23: FAN PHẢN BỘI, TÔI MUỐN ANH GIANG ĐẸP TRAI MỘT MÌNH

“Nguy hiểm quá!”

Trong phòng thu, Lạc Lạc vừa nói vừa đưa tay chạm lên trán, thở phào nhẹ nhõm.

“Rõ ràng là dã thú mà anh Giang gặp phải, thế mà tôi có cảm giác như chính mình đụng độ vậy. Sợ chết khiếp.”

“Kịch tính quá, để tôi uống miếng nước cho đỡ sợ.”

Cô đưa tay lấy chai nước trên bàn, ừng ực uống cạn một hơi.

Trái tim đang đập loạn xạ cuối cùng cũng bình ổn trở lại.

Lúc này, Lạc Lạc như tìm lại được cảm giác của cơ thể, tứ chi đều có chút nóng ran tê dại.

Căng thẳng quá lâu, đột nhiên thả lỏng, khó tránh khỏi cảm giác khó chịu.

Có thể tưởng tượng được, người có thể toàn mạng rút lui trong hoàn cảnh như vậy, phải có trái tim lớn đến mức nào!

Ngay cả Bối Gia đối với Giang Phàm, cũng là kính nể chiếm phần nhiều.

“Tuyển thủ Long Quốc các bạn thực sự... rất lợi hại.”

“Tôi không làm được.”

Có kinh nghiệm dùng cành cây khô giết rắn trước đó, Bối Gia đối với Giang Phàm chỉ còn lại lời khen ngợi.

Thừa nhận đối phương mạnh hơn mình, rất dễ dàng.

Người có thể làm được điều này, đều là những kẻ xuất chúng.

Dù biết Giang Phàm không nhìn thấy tin nhắn của họ, nhưng lúc này trong phòng livestream, tên lửa và máy bay đã bay ngập trời.

Người đàn ông không có danh tiếng này đã thể hiện thực lực của mình, chinh phục trái tim của đông đảo khán giả.

Những người có thể thức đến giờ này để xem toàn bộ quá trình, dù là fan của Giang Phàm hay những người trước đó từng tỏ ra khinh thường anh, giờ phút này đều phải nói một tiếng khâm phục.

“Cảm giác anh Giang một mình cũng có thể cân cả bản đồ hahaha, bây giờ tôi cực kỳ tự tin vào anh ấy!”

“Sau này Giang Phàm chính là thần tượng của tôi, anh ấy nói Đông, tôi tuyệt đối không đi Tây! Đại lão sinh tồn hoang dã, đúng là đỉnh chóp!”

“Càng ngày càng tò mò, trước đây rốt cuộc anh ấy làm nghề gì, cảm giác người này thâm tàng bất lộ, chẳng lẽ là cao nhân ẩn cư ở nơi nào đó?”

“Hay là trực tiếp loại Chu Tỷ đi, giữ cô ấy lại, chắc cũng chỉ ở mức linh vật thôi. Có bệnh thì phải chữa sớm.”

“Đồng ý, Chu Tỷ xuống sân đi, để anh Giang của tôi đẹp trai một mình, sau này tôi chính là fan độc duy của anh ấy.”

Khán giả còn ở lại phòng livestream, vì sự việc vừa rồi, đều trở nên vô cùng tỉnh táo.

Không chỉ có tâm trạng tấu hài, mà khi nhìn thấy Chu Niệm Niệm vẫn đang bị bệnh, họ đã bắt đầu tỏ ra ghét bỏ.

Rõ ràng ban đầu đều là fan của Chu Niệm Niệm, có người còn từng chê bai Giang Phàm là streamer nhỏ không tên tuổi.

Nhưng bây giờ...

Không chỉ muốn cảm ơn đạo diễn lúc đầu đã xếp hai người họ vào một đội.

Mà còn muốn đá Chu Niệm Niệm ra, để Giang Phàm tự mình solo.

Chu Niệm Niệm, cái cô nàng streamer nhan sắc nửa mùa này, tốt nhất vẫn nên tập trung vào bình luận game đi, bọn họ muốn xem Giang Phàm!

Một đám fan đã phản bội một cách đáng xấu hổ——

Trong khi Chu Niệm Niệm không hề hay biết.

Lúc này cô đang ngủ trong lều, đầu óc choáng váng nặng nề.

Bình thường khi bị cảm cô luôn bệnh rất nặng, lần này... e rằng không thể kiên trì đến cuối cùng rồi.

Chu Niệm Niệm mơ màng mở mắt, giãy giụa ngồi dậy.

Đập vào mắt không phải là giường bệnh trắng toát, mà là khu rừng mưa tối đen.

Tiếng nước sôi sùng sục, doanh trại ấm áp.

Đúng rồi, cô vẫn đang tham gia cuộc thi đối kháng do Nền tảng livestream Shark tổ chức.

Sau khi dầm mưa mà không xử lý gì, người liền đổ bệnh.

Sau đó thì...

Bộ não của Chu Niệm Niệm vận hành chậm chạp.

Còn chưa kịp nhớ đến đoạn sau.

Một cái bát làm bằng ống tre xuất hiện trong tầm mắt cô.

“Uống cái này trước đi.”

Giọng nói của Giang Phàm vẫn bình tĩnh như cũ, dường như việc Chu Niệm Niệm bị cảm đối với anh chỉ là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.

Còn trong cái bát đó, là những chiếc lá và vài cụm bồ công anh đang trôi nổi trong nước.

“Cảm ơn.”

Cơn khát do sốt cao mang lại, sau khi tỉnh táo trở nên vô cùng rõ ràng, Chu Niệm Niệm nhận lấy ống tre, uống từng ngụm nhỏ.

Hơi ấm từ nước nóng mang lại khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Cũng có tinh thần ngồi bên cọc gỗ, sưởi ấm.

Vốn tưởng rằng mình không đi tìm đồ ăn, buổi tối chắc phải nhịn đói.

Nhưng Chu Niệm Niệm nhìn thấy những con cua nhỏ được luộc chín trong ống tre, thân mình màu cam đỏ, cuộn tròn lại với nhau.

Chỉ có kích thước bằng nắm tay, nhưng trong đêm đói khát này, lại khiến người ta thèm nhỏ dãi.

“Buổi tối không tiện tìm con mồi, cứ ăn tạm cái này đi.”

Giang Phàm có vẻ không hài lòng lắm với cái gọi là ‘ăn tạm’, nhưng lại không thể không cúi đầu trước tình hình hiện tại.

Nói xong câu này, anh lại trở nên im lặng, chậm rãi bện lại những sợi dây dù thu được ban ngày.

Động tác có trật tự nhìn như chậm chạp, thực ra lại vô cùng hiệu quả.

Chỉ cần nhìn động tác của anh thôi cũng là một loại hưởng thụ.

Chu Niệm Niệm bưng ống tre, vừa uống nước vừa nhìn, hoàn toàn không phát hiện ra mình đã nhìn đến ngẩn người.

Cô nhìn đôi tay đang linh hoạt hoạt động giữa những sợi dây đen.

Trên đôi tay đó đã đầy những vết phồng rộp, có chỗ còn bị vỡ ra, nhìn thôi đã thấy đau.

Chỉ nhìn thôi, cũng đã cảm thấy đồng cảm.

Chu Niệm Niệm cử động ngón tay mình một cách không tự nhiên, ánh mắt không thể rời đi.

Bộ não không mấy linh hoạt chậm rãi xoay chuyển, hiện lên những hình ảnh bận rộn của Giang Phàm ngày hôm nay.

Từ sau khi trời mưa, anh chặt tre làm ống, dùng gỗ ướt nhóm lửa, bắt rắn làm bữa trưa.

Băng qua bụi rậm tìm dù, dựng lều xong còn chưa nghỉ ngơi, lại đi ra ngoài tìm thức ăn...

Cô cuối cùng cũng nhận ra, mình còn được nghỉ ngơi một lúc, còn đối phương lại bận rộn đến tận bây giờ.

Những ký ức này in sâu vào trong tâm trí.

Hình ảnh bị anh đạp xuống máy bay trước đó cũng dần tan biến trong đầu.

“Cảm... cảm ơn.”

Lời cảm ơn một khi đã nói ra, giống như mở van xả lũ, những lời còn lại nói ra cũng dễ dàng hơn.

Chu Niệm Niệm bưng ống tre, cúi đầu, nói nhỏ và chậm rãi.

“Lúc đầu tôi tưởng anh... ừm, dù sao thì cũng không tốt lắm, là tôi hiểu lầm anh. Xin lỗi.”

“Cuộc thi này, tôi cũng sẽ cố gắng, có việc gì cứ giao cho tôi làm.”

Nói đến đây, cô đợi nửa ngày, không thấy phản hồi.

Nghi hoặc ngẩng đầu lên, lại vừa vặn nhìn thấy động tác trên tay Giang Phàm dừng lại, lười biếng ngáp một cái.

Chú ý đến ánh mắt của Chu Niệm Niệm, Giang Phàm liếc nhìn qua.

“Sao vậy?”

“...”

Nhìn là biết không nghe thấy những gì cô vừa nói.

Vốn còn định làm hòa với anh, bây giờ...

Hừ, đàn ông!

Chu Niệm Niệm trong trạng thái bị bệnh căn bản không giấu được biểu cảm trên mặt.

Vừa tức giận vừa thất bại, đôi mắt mờ sương phản chiếu ánh lửa, để lộ ra vài phần đáng thương.

Dù sao cũng là cựu thành viên nhóm nhạc nữ, ngoại trừ cái miệng ra thì cái gì cũng ổn!

Dáng vẻ liễu yếu đào tơ rất dễ khơi dậy dục vọng bảo vệ của đàn ông.

Nhưng điểm này ở chỗ Giang Phàm lại vấp phải đá.

Anh nhìn cũng chẳng thèm nhìn Chu Niệm Niệm, liếc mắt qua mấy con cua trước mặt.

“Phần còn lại đều để cho cô ăn đấy.”

“Đúng rồi, nước cô vừa uống có thể trị cảm.”

“Mau khỏe lại đi, đừng để ngày mai kéo chân sau của tôi.”

Giọng điệu lạnh lùng, không che giấu được sự ghét bỏ.

Anh xoay người chui vào lều.

Chỉ để lại Chu Niệm Niệm bị chọc tức đến bốc hỏa, nắm chặt nắm đấm.

Mặc dù chính cô cũng nói những lời kiểu ‘không kéo chân sau’, nhưng sau khi bị người khác ghét bỏ nói ra...

Cứng rồi! Nắm đấm cứng rồi!

“Đáng ghét, Giang Phàm cái tên đại thẳng nam này!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!