Nói thật, dù không biết bọn họ có ở đây hay không, nhưng nếu đã nhận được tin tức này, hai người bọn họ nhất định phải lên núi xem thử. Hơn nữa chuyện này là do hai người bọn họ đích thân trải nghiệm, cho nên cả hai đều vô cùng quyết đoán đi lên núi. Chỉ có điều đối với câu nói vừa rồi của Diệu, Giang Phàm vẫn cảm thấy có chút không thích hợp, cứ làm như hắn muốn lên đây lắm ấy, rõ ràng là hai người cùng nhau muốn lên mà.
Diệu nghe thấy câu này cũng chỉ cười gượng gạo, dù sao cậu ta cũng vô cùng tò mò, rốt cuộc ở đây có người giống cậu ta hay không.
“Được rồi, nhanh lên đi, chuẩn bị một chút chúng ta lên núi xem thử, rốt cuộc có giống như trong tưởng tượng của chúng ta hay không. Nếu đúng như dự đoán thì chuyện này dễ giải quyết rồi, chúng ta chỉ cần hỏi bọn họ xem ở đây rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì là được. Bọn họ có thể sống ở đây lâu như vậy, đoán chừng cũng tìm được lối ra. Nếu bọn họ chưa tìm được lối ra, thì cùng lắm chúng ta cùng nhau thoát khỏi đây là được chứ gì? Cậu nói có đúng không?”
“Dù sao thêm một người là thêm một phần sức chiến đấu, như vậy cũng có lợi cho hành động sau này của chúng ta. Tôi cảm thấy có thêm đồng đội cũng là một chuyện rất không tồi.”
Nói xong câu này, Diệu cũng vội vàng gật đầu. Bởi vì những chuyện gặp phải trước đó thực sự quá nguy hiểm, khiến cho Diệu bây giờ cũng cảm thấy có chút bất an.
“Lý thuyết là như vậy không sai, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải vượt qua sự ngăn cản của đám người khổng lồ kia để tìm được mấy người đó đã. Tuy không biết mấy người đó làm sao có thể sống an toàn trên ngọn núi này, nhưng tôi biết đám người khổng lồ kia tuyệt đối sẽ không tha cho chúng ta đâu. Dù sao chúng ta cũng đã làm nhiều chuyện với bọn chúng như vậy, chắc chắn bọn chúng đã nhớ kỹ mặt chúng ta rồi. Tuy bọn chúng trông có vẻ ngu ngốc, nhưng tuyệt đối có thể nhớ rõ chúng ta đã làm những gì.”
Đám người khổng lồ này hiện tại đối với Giang Phàm và Diệu mà nói, tuyệt đối là mang mối thâm thù đại hận. Bởi vì Giang Phàm và Diệu dăm ba bảy bận hãm hại bọn chúng, khiến cho đồng bọn của bọn chúng chết không ít, làm sao có thể không khiến bọn chúng cảm thấy phẫn nộ chứ? Giang Phàm nghe thấy câu nói không đúng lúc này cũng trầm mặc một lát, hắn cũng đã cân nhắc đến tính nghiêm trọng của vấn đề.
“Cậu đừng có nói nữa, cậu nói nữa là tôi không muốn lên núi đâu đấy. Cậu rõ ràng biết chuyện này nguy hiểm thế nào mà còn ở đó nói mát hù dọa tôi, cậu đúng là không coi tôi là người ngoài mà. Nếu thực sự gặp phải nguy hiểm gì, cậu có từng nghĩ đến cảm nhận của tôi không? Dù sao dưới núi còn có Chu Niệm Niệm và Ngốc Tiểu Muội, tôi đã hứa với các cô ấy nhất định sẽ đưa cậu cùng trở về an toàn. Nếu hai chúng ta thực sự gặp nguy hiểm gì, thì người chịu trách nhiệm là tôi chứ cậu không cần chịu trách nhiệm đâu, dù sao cậu là đi theo tôi lên đây, đến lúc đó bọn họ muốn trách cũng chỉ trách một mình tôi thôi.”
“Đoán chừng còn có người giúp cậu nhặt xác, còn tôi thì chỉ có thể lưu lạc đầu đường xó chợ thôi. Cậu cũng không nghĩ xem, áp lực tâm lý của tôi lớn hơn nhiều.”
Nói xong câu này, Diệu ở bên cạnh cũng cười phá lên. Tuy nói chuyện này là hai người bọn họ cùng quyết định, nhưng hiển nhiên phần của Giang Phàm lớn hơn một chút, nếu không hắn cũng sẽ không dễ dàng đi lên đây như vậy. Đối với ý kiến của Chu Niệm Niệm và Ngốc Tiểu Muội, Giang Phàm cũng đã cam kết rồi, nói rằng hai người bọn họ tuyệt đối sẽ không gặp nguy hiểm gì. Nhưng bản thân hai người bọn họ lại không biết chuyến đi này có gặp phải kiếp nạn gì hay không, dù sao một chuyện nguy hiểm như vậy, hắn cũng không dám cam đoan.
“Được rồi được rồi, đừng nói nhảm nữa, cậu mà không đi nữa thì chúng ta càng nguy hiểm hơn đấy. Dù sao cái mũi của bọn chúng cũng không phải để trưng đâu, mau rời khỏi đây thôi.”
Diệu ở bên cạnh vẫn nhớ rất rõ đám người khổng lồ đến từ trong hang động kia. Chỉ cần Giang Phàm vừa phát tán mùi của những nguyên liệu nấu ăn ra ngoài, bọn chúng liền lập tức đuổi tới, giống như là ngửi thấy ngay lập tức vậy, cái mũi của bọn chúng vô cùng thính.
Cho nên hiện tại cũng không thể loại trừ khả năng bọn chúng ngửi thấy mùi trên người bọn họ.
Giang Phàm nghe thấy câu này liền cùng Diệu tiếp tục đi về phía trước. Mà lúc này hắn đột nhiên phát hiện, nơi này quả thực có dấu chân người, và dấu chân này to bằng chân của hắn, điều đó chứng minh nơi này tuyệt đối có người bình thường tồn tại, giống hệt bọn họ. Giang Phàm nhìn khắp nơi, thế giới này ngoại trừ người tí hon thì chỉ có người khổng lồ, chỉ có hai chủng tộc này. Nếu nói vóc dáng tương đương với mình, thì tuyệt đối là người bình thường rồi. Giang Phàm nhìn thấy những dấu chân này cũng vô cùng kích động, vội vàng gọi Diệu tới. Diệu nhìn thấy những dấu chân này cũng lập tức hiểu ý của Giang Phàm, lập tức tìm kiếm xung quanh.
“Tôi đã nói sớm rồi mà, nơi này nhất định sẽ có người giống chúng ta. Chúng ta mau tìm một vòng quanh đây đi, nếu tìm thấy những người đó thì đừng hành động thiếu suy nghĩ, gọi tôi tới trước đã. Hai chúng ta cùng hành động, nếu nhìn thấy đám người đó tôi cũng sẽ ưu tiên gọi cậu trước. Dù sao chúng ta cũng không biết bọn họ có đột nhiên tấn công chúng ta hay không. Bọn họ có thể sống sót, chứng tỏ thực lực của bọn họ vô cùng mạnh mẽ, nhìn thấy chúng ta chưa biết chừng sẽ tấn công ngay, hai chúng ta chưa chắc đã là đối thủ của bọn họ đâu.”
Nghe thấy câu này, Diệu cũng thản nhiên gật đầu. Cậu ta cũng cho rằng hai người cùng hành động sẽ tốt hơn một chút. Dù sao cho dù có bất kỳ ai bị thương hay là chết đi, thì vẫn còn một người có thể đem tình hình báo lại, để những người khác không lãng phí thời gian chờ đợi ở đây mà mau chóng chạy trốn.
Hai người liên tục tìm kiếm xung quanh, nhất thời cũng không phát hiện bất kỳ dấu vết khả nghi nào. Ngoại trừ cái dấu chân kia ra thì không có bất kỳ dấu vết nào của con người, bọn họ thậm chí còn có chút nghi ngờ mắt mình. Rõ ràng dấu chân ở ngay gần đây, chẳng lẽ người còn có thể đột nhiên biến mất ở đây sao? Chuyện này cứ như đùa vậy. Mà bên kia Diệu cũng cảm thấy vô cùng khó tin, cậu ta có thể cảm giác được xung quanh nhất định có người, chỉ là không biết ở chỗ nào mà thôi.
Nhìn xung quanh không có chút dị thường nào, trên mặt Diệu lộ ra vẻ nghi hoặc.
Cậu ta gãi gãi sau gáy, có chút buồn bực nói.
“Kỳ lạ thật, trực giác của tôi sẽ không sai mới đúng chứ.”
“Về lý thuyết thì bọn họ hẳn là ở ngay gần đây, chỉ là bọn họ không lộ mặt, quả thực có chút khó tìm.”