Virtus's Reader
Hoạt Nhân Thâm Xứ

Chương 254: CUỒNG PHONG HUYẾT VŨ, SÁT NHÂN MA XUẤT HIỆN

“Công trình Nguyệt Thực” do nhiều công ty thế giới liên hợp với Tổng cục nghiên cứu xây dựng, có thể tiến hành phong tỏa toàn diện Thành phố Mặt Trăng trong thời gian ngắn, cường độ phong tỏa của nó có thể tiệm cận giới hạn thế giới, nghĩa là ngay cả hóa thân quái vật cũng rất khó phá vỡ. Lối thông duy nhất được giữ lại chính là đường ray Địa - Nguyệt.

Một khi Nguyệt Thực xảy ra, sẽ do tổng bộ phái “Tiểu đội trấn áp” ngồi tàu đi thẳng tới Thành phố Mặt Trăng để tiến hành trấn áp cưỡng chế. Tình hình lần này cũng vậy, một tiểu đội trấn áp được trang bị tận răng nhanh chóng hội hợp tại cửa lên tàu của đường ray Địa - Nguyệt (ga thủ đô).

Chỉ là tình hình trước mắt khiến bọn họ vô cùng kinh ngạc. Đường ray chưa từng xảy ra vấn đề cư nhiên do nhiều thiết bị đoản mạch mà cuối cùng dẫn đến vụ nổ dữ dội, còn gây ra sự sụp đổ đường hầm ở mức độ nhất định. Đây là đường ray Địa - Nguyệt, là khu vực trọng điểm do Cục Thế Giới chi ra số tiền khổng lồ xây dựng và mỗi ngày đều có tiểu đội chuyên nghiệp tiến hành bảo trì. Xác suất xuất hiện tình huống này sẽ không lớn hơn một phần mười triệu. Hiện tại đúng lúc Nguyệt Thực xảy ra, chỉ cần suy nghĩ đơn giản liền có thể biết vụ nổ đường hầm lần này tất nhiên là do con người gây ra.

Tuy nhiên, đây không phải là nhiệm vụ của tiểu đội trấn áp, mục tiêu của bọn họ chỉ ở Thành phố Mặt Trăng. Một người trong tiểu đội chỉ đặt lòng bàn tay lên tảng đá đường hầm bị sụp đổ, tảng đá khổng lồ liền bắt đầu tự động dời đi, đường hầm xe lửa thâm thúy và dài dằng dặc hiện ra trước mặt bọn họ. Không sử dụng bất kỳ phương tiện vận chuyển nào, tiểu đội trấn áp trực tiếp dùng cách chạy bộ bằng nhục thể băng qua “Đường ray Địa - Nguyệt”, các cửa chắn đường ray đóng kín dọc đường cũng vì sự xuất hiện của bọn họ mà mở lại...

≮Nguyệt Thực đã bắt đầu, mời toàn thể cư dân Thành phố Mặt Trăng tạm dừng tất cả công việc và sự vụ trong tay, dùng tốc độ nhanh nhất quay về nhà và đóng chặt cửa sổ, chờ đợi Nguyệt Thực kết thúc. Nếu thời gian về nhà vượt quá năm phút, kiến nghị đi tới khu vực công cộng gần nhất có thể cung cấp tị nạn≯

Tất cả cư dân Thành phố Mặt Trăng đều nhận được tin tức ngay lập tức, tất cả cửa hàng đều đóng cửa, nhân viên đang làm việc ở công ty thì trực tiếp trốn bên trong công ty, đóng kín tất cả các lối ra vào. Tài xế taxi chạy xe đêm cũng toàn bộ dừng công việc mà nhanh chóng quay về nhà hoặc khu vực tị nạn gần nhất. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi Thành phố Mặt Trăng đã tiến vào trạng thái tị nạn.

Đúng lý ra không nên có một người bình thường nào ở lại trên đường phố, nhưng đêm nay lại có chút đặc biệt. Một người đàn ông trung niên tóc vàng mặc vest chỉnh tề và đeo kính gọng vàng trước tiên xuất hiện ở xung quanh nhà ga, hắn không hề nghe theo yêu cầu của đài phát thanh đi tới khu vực gần nhất để tị nạn, dù sao nhà ga cũng có bố trí nơi tị nạn. Hắn giống như hành khách lần đầu tới Thành phố Mặt Trăng hơn, khuôn mặt căng thẳng khẽ co giật, lo lắng bất an. Hắn từ nhỏ đến lớn chưa từng gặp phải tình huống này, loại tình huống đột phát vượt ra ngoài sự nắm bắt của hắn này.

“Benjamin Stewart”

Sinh ra tại London, Anh, từ nhỏ đến lớn đã có trí tuệ siêu quần, hoàn toàn vượt xa bạn cùng lứa tuổi. Nhưng không có ai chú ý tới, lớp học mà hắn theo học luôn tồn tại một nhóm nhỏ, mà nhóm nhỏ này cũng hoàn toàn nghe lệnh của hắn. Mười tám tuổi bắt đầu theo đuổi học vị tiến sĩ tâm lý học tại Đại học Cambridge, hắn đồng thời còn là Phó chủ tịch Hội sinh viên trẻ tuổi nhất trường. Do một vụ việc nghiêm trọng trong trường dẫn đến việc hắn bị cưỡng chế đuổi học.

Benjamin trong tuần thứ hai sau khi bị đuổi học liền không còn lưu luyến quê hương của mình, ném ánh mắt về phía quốc gia đặc biệt ở phương Đông xa xôi, một quốc gia đầy rẫy cơ hội nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Chính là “Liên Chúng Quốc” được xây dựng trên Giác Lạc. Hắn quả quyết báo danh tham gia kế hoạch di dân tinh anh, lấy được thành tích cực cao, có được cơ hội đi tới Đại học Lạc thủ đô để tu nghiệp.

Ngay khi Benjamin tưởng rằng mình còn có thể giống như trước đây, nhẹ nhàng thoải mái dựa vào đại não mà lăn lộn phong sinh thủy khởi trong trường học. Hắn lại phát hiện ngôi trường đại học này hoàn toàn không giống, thậm chí không thể được gọi là trường học... bên trong này từng người theo học toàn là quái vật, trình độ của hắn chỉ có thể miễn cưỡng đạt tới mức trung lưu. Cho dù hắn dốc hết toàn lực cũng không thể nổi bật, thậm chí hơi có một chút tâm tư thành lập nhóm nhỏ đều sẽ bị nhìn thấu, thậm chí bị bài xích trong trường.

Cứ như vậy, Benjamin ròng rã trầm tịch hai mươi năm, vẫn không thể ngoi đầu lên được ở thủ đô. Cuối cùng vào năm hắn bốn mươi tuổi đã có được một cơ hội. Hắn mượn đại não vẫn thông minh như cũ, cũng như đặc tính Giác Lạc liên quan đến thao túng tinh thần, đã giành được vị trí “Giám sát viên Mặt Trăng” mà lúc đó không có mấy người cân nhắc.

Khi tới Thành phố Mặt Trăng đầy rẫy mủ loét này, Benjamin giống như về nhà vậy. Hắn nhanh chóng tìm lại được sự tự tin đã đánh mất ở thủ đô, dần dần phát hiện Thành phố Mặt Trăng mới là nơi phù hợp nhất với hắn trên toàn thế giới. Chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi. Giám Sát Tổ Mặt Trăng liền được hắn phát triển lên, mỗi năm đều nộp lên thủ đô lượng Thùy Thể chất lượng cao gấp nhiều lần so với trước đây. Hơn nữa dưới sự quản lý của hắn, tham số đánh giá an toàn của Thành phố Mặt Trăng cũng theo đó tăng cao, thậm chí vượt qua giá trị cao nhất trước đây, đã nhiều năm không xảy ra Nguyệt Thực. Cả Thành phố Mặt Trăng nhìn bề ngoài có vẻ hào nhoáng rực rỡ, giống như một ngọn núi quặng đầy vàng bạc mà dựa vào thủ đô. Những năm này hắn vẫn luôn tận hưởng thành quả này, tận hưởng cảm giác chi phối cả tòa thành phố, bất kỳ âm thanh phản kháng nào từ trong thành đều sẽ bị diệt trừ ngay lập tức.

Thuận buồm xuôi gió. Cho đến khi trên trang web 4hs do hắn sáng lập, một thanh niên có tên tài khoản là “Địch tiên sinh” tới tòa thành phố này...

“Một chiếc xe cũng không có?”

Nhục thân của Benjamin không khác mấy so với người bình thường, từ nhà ga chạy ra hắn nhìn quanh bốn phía, cố gắng tìm một chiếc ô tô chạy qua. Chỉ cần có thể nhìn thấy, tinh thần của hắn liền có thể tác dụng qua đó mà khống chế tài xế. Vì hắn đã bị trì hoãn thời gian trên tường thành, trên đường phố đã không còn bất kỳ một chiếc xe nào nữa rồi.

Hắn rất rõ ràng bản thân bản thể đã bị màu xám quái dị đánh dấu, trong thời gian ngắn khó có thể thanh trừ, hiện tại nơi duy nhất hắn có thể đi chính là khu vực an toàn nhất trong nội thành - “Khách sạn Thủy Tinh”

Muốn từ nhà ga chạy qua đó, dựa vào tố chất thân thể của hắn là không thể nào. Thời khắc nguy cấp. Benjamin từ trong y phục lấy ra một ống tiêm đầy sữa trắng trực tiếp đâm một mũi vào động mạch cảnh, theo một loại tinh hoa liên quan đến đại não chảy vào động mạch, phạm vi bao phủ tinh thần lực của hắn được mở rộng lên gấp ba lần.

Mắt sáng lên! “Xem ra vận khí của ta cũng không tệ lắm nhỉ!”

Một chiếc ô tô không kịp lái đi đang đỗ ở con phố bên cạnh. Hắn đồng thời dùng tinh thần lực để cường hóa nhục thể, nhanh chóng lao về phía chiếc xe, trong thời gian đó cũng không ngừng quét qua tình hình xung quanh, cố gắng tìm kiếm La Địch có thể truy sát tới bất cứ lúc nào.

Theo việc hắn ngồi lên ô tô, lại dùng tinh thần lực khởi động ô tô, cả quá trình đều không phát hiện xung quanh có bất kỳ ai tiếp cận. Nghĩ lại cũng đúng. Hắn tiêu tốn lượng lớn tâm huyết mà xây dựng Giám Sát Tổ, các thành viên bên trong từng người đều có trình độ tiếp cận, thậm chí tương đương với điều tra viên thành phố. Hơn nữa bọn họ đều tiến hành chủng ma diện tích lớn trên toàn thân, nâng cao đáng kể tố chất thân thể và nắm giữ nhiều loại năng lực khác nhau, cho dù bọn họ bị giết sạch toàn bộ, cũng tất nhiên gây ra cho La Địch vết thương không nhỏ, thậm chí có thể sau đó liền chết đi rồi.

Xe khởi động. Trong tình huống cả thành phố không người và đường phố trống trải, chỉ cần chưa đầy mười lăm phút lái xe là có thể tới trung tâm. Chỉ cần tới được khách sạn Thủy Tinh, Benjamin liền sẽ kích hoạt thân phận hội viên yêu cầu bảo hộ an toàn cấp cao nhất, cho đến khi tiểu đội trấn áp phụ trách xử lý vụ việc Nguyệt Thực tới nơi.

Tí tách tí tách! Những hạt mưa to như hạt đậu gõ vào cửa kính xe.

“Mưa Nguyệt Thực”

Trong trạng thái Nguyệt Thực, trận mưa nhân tạo do thiết bị mái che bao trùm Thành phố Mặt Trăng thực hiện, trong nước mưa xen lẫn một loại Pheromone, có thể giúp tiểu đội trấn áp định vị nguồn gốc nguy hiểm nhanh hơn.

Benjamin giữ vững sự tập trung cao độ của tinh thần lực, cho dù mưa như trút nước, hắn luôn có thể quét qua lộ huống cụ thể phía trước một trăm mét. Khách sạn Thủy Tinh quy mô lớn nhất toàn thành và đang sáng đèn đã xuất hiện trong tầm mắt, chưa đầy ba phút hắn liền có thể tới nơi.

Đúng lúc này. Trên con phố vốn dĩ nên không một bóng người tinh thần lực của hắn lại cảm nhận được thứ gì đó... phía trước có người!

Benjamin nghiêng người về phía trước, mượn đèn pha nhìn về phía chính diện, vì mưa quá lớn, lờ mờ chỉ có thể nhìn thấy hình bóng của một người. Nhưng chỉ cần nhìn thấy hình bóng liền đủ rồi, “La Địch!”

Khách sạn Thủy Tinh nằm trên tuyến đường này, nếu bây giờ quay đầu mà lệch khỏi tuyến đường, sẽ càng dễ bị đuổi kịp hơn. Chi bằng...

Benjamin đạp ga lút sàn, dùng tốc độ cao nhất đâm về phía La Địch. Chỉ cần đối phương còn ở phạm vi nhân loại, liền không thể nào chống đỡ được cú đâm ô tô 180km/h. Hắn đồng thời còn hóa tinh thần lực thành những sợi tơ mảnh lan tỏa về phía trước, cố gắng gây ra sự can thiệp ở tầng diện đại não, khiến quá trình va chạm trở nên đơn giản hơn.

Kỳ lạ là, bất kỳ sợi tơ tinh thần lực nào tiếp cận mục tiêu, trước tiên sẽ bị nhiệt độ cao thiêu đốt rồi bị một loại sát ý vô hình trực tiếp chém đứt, dường như La Địch đã trở nên khác biệt so với trước đây.

100m, 50m, 20m, khoảng cách này đã có thể nhìn thấy La Địch đang đứng ở ngã tư đường, thân thể hắn bao trùm trong chiếc áo da cỡ lớn nặng nề, đôi giày da đế dày giẫm giữa vũng mưa. Kỳ lạ là. Dung mạo của đối phương vẫn nhìn không rõ, dường như bị thứ gì đó che khuất, dường như bao phủ một loại màu sắc không thể nhìn thấy.

Hai tay La Địch đã giơ lên cao, hai tay đồng thời cầm đao. Dưới cấu trúc kim loại do hình cụ ban cho, khiến đao thể trở nên nặng nề và to lớn, đủ đạt tới gấp ba lần sát trư đao trước đây và sử dụng đủ loại dây thép gia cố. Thanh đao này dường như không còn dùng để chém người nữa...

Nhưng Benjamin đã không quản được nhiều như vậy, toàn tốc đâm tới!

Đầu xe đâm tới, đao nhận chém xuống! Tiếng va chạm kim loại vang vọng giữa đường phố đêm mưa. Chiếc ô tô bị chém thành hai đoạn trái phải điên cuồng lộn nhào giữa đường phố, một nửa bên ghế phụ đâm vào cột đèn đường mà xảy ra vụ nổ dữ dội, lửa cháy ngút trời.

Nửa thân xe bên ghế lái nơi Benjamin tọa lạc, sau khi trải qua hơn mười lần lộn nhào, vừa vặn rơi vào giữa đường, nằm ngửa. Do thắt dây an toàn, cũng như sự bảo vệ ứng kích do đại não cung cấp trong tình huống khẩn cấp, khiến hắn chỉ có một vài chỗ gãy xương cũng như chấn động não nhẹ. May mắn là, nhát đao chém đứt thân xe này không làm hắn bị thương.

Sử dụng chất tiết Thùy Thể cưỡng ép áp chế cảm giác chóng mặt của chấn động não. Ánh mắt Benjamin từ cửa sổ xe bị ép biến dạng nhìn về phía trước, nhìn về phía khách sạn Thủy Tinh đang sáng đèn, ngay con phố bên cạnh, cách đó chưa đầy ba trăm mét. Dục vọng cầu sinh thúc giục hắn bắt đầu hoạt động, bắt đầu đưa tay kéo sợi dây an toàn đã bị kẹt cứng. Hắn muốn chui ra khỏi thân xe đã hư hỏng hoàn toàn, muốn hướng về phía khách sạn Thủy Tinh mà đi.

Đúng lúc này, bên tai truyền đến một trận âm thanh, một trận âm thanh có thể át cả cơn mưa bão.

Cộp! Cộp! Cộp! Tiếng bước chân trầm trọng đang tiến lại gần, mỗi một bước đều cảm thấy giẫm trên bề mặt trái tim hắn. Áp lực ép chặt linh hồn này, cưỡng chế hắn quay đầu nhìn về phía sau.

Ánh lửa bập bùng, mưa bão tầm tã, cũng như “sát nhân ma” đang từng bước đi tới dọc theo giữa đường kia. Không có chạy bộ, không có tăng nhanh bước chân, chỉ là đi bộ rất bình thường, hoàn toàn không có bất kỳ sự vội vàng nào, chỉ là đang tiến hành cuộc truy đuổi nguyên thủy nhất.

Mượn ánh lửa đang cháy, Benjamin cuối cùng đã nhìn rõ khuôn mặt của đối phương, đó là một chiếc mặt nạ... cũng chính vào lúc nhìn thấy chiếc mặt nạ này, trên mặt Benjamin lần đầu tiên lộ ra biểu cảm sợ hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!