Mặc dù Dirac có xung động sinh nở cực mạnh, nhưng chủng tộc mà hắn thuộc về có tỷ lệ sinh nở sống sót cực thấp, toàn văn minh chỉ có chưa đầy 0,03%. Dirac với tư cách là ngục tốt được chọn tới địa lao, vẫn muốn sở hữu hậu đại thuộc về mình. Trong mấy chục năm thời gian, chỉ sinh hạ được duy nhất một hậu đại sống sót này, nhưng cũng mắc chứng khiếm khuyết bẩm sinh nghiêm trọng. Đứa hậu đại này được Dirac mang theo bên người...
“Hửm? Khen thưởng... con mắt kia không phải nói chỉ có chìa khóa sao? Hậu đại là thứ gì?”
Sự cảm ngộ bên này của La Địch cũng hòm hòm, ý thức cũng theo đó quay về nhục thân, trở lại phòng tra tấn đầy uế vật kia, nhìn xác chết ngục tốt bị đập nát, thiêu cháy trên mặt đất. Còn thực sự nhìn thấy thứ gì đó. Một đạo dung khí kim loại đặc biệt nằm ngay bên trong xác chết, hơn nữa còn được chế tạo thành hình cung thể. La Địch lợi dụng tính đặc thù của tay trái để tiến hành giải khóa dung khí, cạch! Một đứa bé đầu lợn có diện mạo cực kỳ xấu xí đang nằm ở bên trong.
Dị dạng bẩm sinh, không có mắt, tai cũng như mũi. Chỉ có duy nhất một cái miệng dùng để tiến hành ăn uống và hô hấp. Bản thân nên ở trạng thái người thực vật, chỉ có thể duy trì hoạt động sinh mệnh đơn giản nhất. Tuy không biết thứ này có tác dụng gì, nhưng La Địch vẫn quyết định mang theo. Tiếp tục để trong dung khí kim loại, lại làm ra một sợi dây treo đặc biệt treo ở bên hông. Ngoài ra cũng tìm thấy “Chìa khóa” trên người xác chết ngục tốt.
Lúc hắn đứng dậy, một khuôn mặt thiếu nữ trực tiếp từ bên mặt La Địch mọc ra, mà La Địch lúc này mới nhận ra Hoa Uyên cư nhiên vẫn chưa đi.
“May mà lão nương chạy tới kịp, nếu không ngươi thực sự bị thông rồi, hơn nữa còn bị rót đầy nữa! Nơi này rốt cuộc là nơi nào, ngươi tới nơi này làm gì?”
La Địch lại không trả lời, mà ngay lập tức đưa tay che mắt thiếu nữ: “Hoa Uyên cô không nên xuất hiện ở đây, mau quay về đi, đợi ta quay về rồi sẽ từ từ giải thích rõ ràng với cô. Cô chắc hẳn vừa mới có đột phá, đừng để bị ảnh hưởng.”
Hoa Uyên vốn dĩ chỉ có thời gian năm phút, hiện tại còn lại mấy chục giây cuối cùng.
“Phi! Gặp phải chuyện như thế này mới biết nhớ đến lão nương, may mà ta lần này đã nộp bản thảo, nếu không lại bị ngươi làm gián đoạn. Ta vốn dĩ chỉ có thể qua đây một lát, sắp phải đi rồi, cứ đợi quay về rồi nói sau~ Mẹ kiếp ngươi đừng có chết đấy, nếu không ta thông nát xác chết của ngươi.”
“Biết rồi.”
Hoa Uyên không có trực tiếp rời đi, mà dưới hình thức truyện tranh hai chiều di chuyển đến chính diện La Địch, để khuôn mặt hai người gần như trùng khớp, một cái lưỡi cũng xuất hiện ở trong miệng. Liếm láp một phen nhẹ nhàng, cuốn đi chút mùi vị.
“Nếm thử mùi vị của ngươi, kẻo không nếm được nữa.”
Cảm nhận Hoa Uyên trong cơ thể rời đi, La Địch cũng theo đó thở phào một hơi. Hắn vừa lo lắng Hoa Uyên sẽ dính phải thứ không sạch sẽ, cũng lo lắng chuyến hành trình địa lao này có thể bị Hoa Uyên làm loạn, trở nên cực kỳ không ổn định.
Ngay khi La Địch cầm chìa khóa chuẩn bị tiếp tục xuất phát, mắt phải truyền đến một phần cảm ứng, nhãn cầu đó toàn bộ quá trình đều đang lặng lẽ quan sát. Hắn không hề để ý việc La Địch giết chết Tinh Anh Ngục Tốt, mà là để ý đến thiếu nữ vừa rồi, thậm chí có chút kiêng dè.
“Thám hiểm địa lao là không thể có người ngoài can thiệp, bản chất địa lao sẽ đảm bảo luôn duy trì chế độ đơn nhân... Có thể cưỡng ép can thiệp tới đây, có thể đưa người ngoài tới đây, bản thân kẻ đó chắc chắn lăng giá trên địa lao. Ta có thể nghĩ tới, chỉ có những “ Tử Tù ” bị giam giữ ở nhà tù cấp cao, những điên thần thực sự. Nhưng nếu là tử tù, nên không tiếc giá nào phá hoại địa lao, hủy diệt cánh tay của Điển Ngục Trưởng để lại thế giới các ngươi, tại sao còn giúp ngươi? Mau nói cho ta biết tình hình cụ thể của thế giới bên các ngươi đi, bản nhãn rất có hứng thú.”