Một lát sau, khi bụi đất tiêu tán, mọi người mới nhìn thấy trên mặt đất xuất hiện một cái khe rộng ba trượng, dài đến trăm trượng.
Từ dưới chân Kiếm Lão một mực kéo dài đến đến cửa thành Kinh Thành.
Thế nhưng, khi tới chỗ lão hòa thượng thì lại đứt đoạn.
Lão hòa thượng xem ra bình yên vô sự, chân không di động một bước, thậm chí ngay cả trên quần áo cũng không dính chút bụi bặm nào.
Mọi người không nhịn được mà hít sâu một hơi.
"Thật mạnh! !!"
"Một kiếm này, ngay cả một ngọn núi nhỏ cũng có thể chém vỡ, thế nhưng đối phương lại bình yên vô sự?"
"Thân thể của hắn, chẳng lẽ là bị rèn bằng sắt?"
"Rèn bằng sắt cũng không được đâu, có khối sắt nào cứng hơn thân thể hắn?"
"Lão hòa thượng này là thần thánh phương nào, kinh khủng như vậy?"
Phe Đại Hạ sắc mặt đại biến, Đại Phong bên kia thì lại vui mừng.
"Bệ hạ, thực lực của Giới Sân đại sư như thế nào?"
Một vị lão thần cười hỏi.
Hoàng Đế Đại Phong không nhịn được giơ ngón tay cái lên: "Giới Sân đại sư thật sự là quá mạnh mẽ! Một chiêu kinh khủng như vậy, bằng vào nhục thể phàm thai cũng có thể đỡ được! Đại Phong chúng ta, không cần lo!"
"Bệ hạ, thế này thì đáng giá chứ?"
Hoàng Đế Đại Phong nhớ tới cái giá mình phải trả, khóe miệng thoáng co lại.
Vì muốn mời tông sư của Phật môn ra ngăn gót sắt của Đại Hạ, hắn đã đáp ứng Phật môn đặt Phật giáo làm quốc giáo, dốc toàn lực ủng hộ Phật môn phát triển ở đây.
Hơn nữa còn thêm 500 vạn lượng tiền nhang đèn, mời được vị tông sư kia xuất hiện.
Bây giờ xem ra tuy rằng đắt tiền, nhưng đáng giá.
Dưới thành lầu, lão hòa thượng mỉm cười: "A Di Đà Phật! Kiếm Lão thí chủ, còn có hai chiêu!"
"Lão phu đã biết!"
Sắc mặt Kiếm Lão thập phần ngưng trọng.
Ngay vừa rồi, hắn sử dụng chín phần mười thực lực, phát ra một kích khủng bố!
Một kích này, uy lực tuyệt đối đạt tới cấp bậc tông sư, cho dù là Đại Tuyết Hoàng Đế lúc trước cũng không dám tiếp, chỉ có thể né tránh.
Thế nhưng lão hòa thượng trước mắt lại cứng rắn đón lấy, còn bình yên vô sự, lão hòa thượng này còn cường đại hơn Đại Tuyết Hoàng Đế nhiều.
"Đại sư, phòng ngự của ngươi cường hãn như vậy, ngươi tu luyện chính là Kim Chung Tráo thần công của Phật môn sao?"
Kiếm Lão hỏi một câu.
Lão hòa thượng thoáng đắc ý nói: "Kiếm Lão thí chủ kiến thức uyên bác, bần tăng tu luyện thần công Kim Chung Tráo của Phật môn! Hiện tại đã tu luyện tới đệ thập nhất quan, xem như là có chút thành tựu!"
Kiếm Lão giả biến sắc: "Ngươi đã tu luyện tới đệ thập nhất quan?"
Đừng nhìn ba chữ Kim Chung Tráo đã đầy khắp phố lớn, nhưng thật ra là một trong những pháp môn luyện công đắc ý nhất của Phật môn.
Môn công pháp này dễ học khó tinh, bắt đầu rất dễ dàng, nhưng càng về sau càng khó.
Tổng cộng có mười hai quan, mỗi lần đột phá một cửa ải thì thân thể sẽ càng thêm cường hãn, càng thêm cứng rắn, nhược điểm cũng ít hơn.
Từ khi Kim Chung tráo sáng chế đến nay, cũng chỉ có Đạt Ma tổ sư hoàn toàn luyện thành môn thần công tuyệt đỉnh này, Tráo Môn hoàn toàn biến mất, thành tựu Kim Cương Bất Hoại Thân, còn cứng rắn hơn thần binh lợi khí.
Căn bản không cần động võ, mặc kệ ngươi chém thế nào, bất luận là đốt hay là dìm nước, thậm chí là hạ độc, đều không thể giết chết hắn.
Lão hòa thượng này đã tu luyện tới quan thứ mười một, khó trách lại cường hãn như vậy.
"Kiếm Lão thí chủ, ngươi không cách nào đả thương bần tăng mảy may, cho nên hay là nhận thua đi."
"Bớt nói nhảm, lại tiếp một kiếm của lão phu!"
Kiếm Lão một lần nữa hai tay cầm kiếm, thế nhưng cũng không xuất kiếm, mà là hết sức chăm chú, tập trung tinh thần, điều chỉnh trạng thái bản thân đến đỉnh phong sau đó lại xuất kiếm!
Lão hòa thượng cũng không thúc giục, lẳng lặng nhìn.
Mọi người cũng không giục, yên lặng chờ kiếm thứ hai của Kiếm Lão.
Gió mát nhè nhẹ thổi tới, thổi tới mấy phiến lá rụng, sau đó lại thổi đi.
Ước chừng thời gian một nén nhang sau, rốt cuộc Kiếm Lão đã điều chỉnh xong, chém ra kiếm thứ hai.
"Kiếm Khai Sơn Hà!"
Chiêu kiếm này so với vừa rồi còn lợi hại hơn ba phần!
Hơn nữa kiếm ý ngưng tụ không tan, sát thương càng thêm to lớn!
Sắc mặt mọi người đại biến.
"Một kiếm thật mạnh!"
"Cho dù đứng cách xa trăm trượng, cũng bị kiếm ý này đâm bị thương!"
"Lão hòa thượng kia còn đỡ được sao?"
Lão hòa thượng cũng khen: "Kiếm pháp hay lắm!"
Nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, sắc mặt không chút thay đổi.
"Keng keng keng"
Chiêu kiếm này quét tới!
"Oành!"
Trên mặt đất lại xuất hiện thêm một vết kiếm thật lớn!
Sau khi bụi mù tan hết, mọi người ngưng thần nhìn sang, phát hiện lão hòa thượng vẫn đứng nguyên tại chỗ, chỉ là y phục rách một ít mà thôi.
Làn da trần trụi lộ ra thoạt nhìn như đá Kim Cương, không thể phá vỡ.
Mọi người nhao nhao hít sâu một hơi.
"Hízz…"
"Lão hòa thượng này còn mạnh hơn!"
"Như vậy cũng không thể làm hắn bị thương, mạnh tới mức không còn gì để nói!"
"Quả thực không phải người, là yêu quái!"
Phe Đại Hạ sĩ khí hạ xuống, một lần nữa tiếng hoan hô của phe Đại Phong vang lên.
Hoàng Đế Đại Phong bắt đầu cười ha hả: "Giới Sân đại sư quá cường đại, xem ra trận chiến này chúng ta nhất định sẽ thắng! Lập tức hạ lệnh cho Ngự Lễ Phòng, bảo bọn họ làm bữa tối, trẫm muốn ăn mừng lớn một phen!"
Dưới tường thành, lão hòa thượng nói: "A di đà phật! Kiếm Lão thí chủ, còn có một chiêu!"
Kiếm Lão cảm thấy vô cùng vô lực.
Một kiếm vừa rồi đã là chiêu kiếm mạnh nhất mà hắn có thể làm được rồi!
Thế nhưng vẫn không thể làm đối phương bị thương!
Chỉ là làm cho y phục của hắn rách nát một chút mà thôi!
Lão hòa thượng này thật quá kinh khủng!
Chương 374 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]