Đối với sự tình ngoài cửa cung, hắn đã sớm biết, chỉ là không thèm để ý, để cho người phía dưới xử lý.
Nhưng tuyệt đối không ngờ tới, cô gái này lại cho hắn một niềm vui thật lớn.
Chơi thuốc mê đến xuất thần nhập hóa, không chỉ làm mê man một nhóm thị vệ đại nội mà còn làm mê man Tửu Kiếm Tiên và Diệu Thủ Không Không có được tu vi Tiên Thiên.
Tất nhiên, hai người Diệu Thủ Không Không là bởi vì sơ suất nên mới ngã nhào, nhưng đây cũng là một loại bản lĩnh.
Như vậy mới khiến hắn cảm thấy hứng thú.
"Bệ hạ, tiểu nữ không có ý mạo phạm long uy, chỉ là nóng lòng muốn gặp người mới ra hạ sách này!"
Cô gái áo xám lấy từ trên xe lăn ra một cái bình nhỏ, nói: "Đây là Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn, tổng cộng có ba mươi viên, chính là dùng sương mai của chín cánh hoa điều chế thành, ăn vào có thể bổ thần kiện thể, kéo dài tuổi thọ!"
Diệu Thủ Không Không kinh hô lên: "Cửu Hoa Ngọc Lộ Hoàn! !!"
Tửu Kiếm Tiên hỏi: "Sao vậy? Ngươi biết đồ chơi đó à?"
"Sao lại không biết? Đây chính là thứ tốt trên giang hồ có tiền mà không mua được đấy, đúng là có công hiệu bổ thần kiện thể, kéo dài tuổi thọ! Trường kỳ ăn vào, kéo dài tuổi thọ mười mấy năm cũng không thành vấn đề!"
Sắc mặt Tửu Kiếm Tiên cũng thay đổi!
Đồ vật có thể kéo dài tuổi thọ, bất kể đặt ở đâu đều là đồ tốt!
"Chỉ đáng tiếc, thứ này quá khó luyện chế! Chỉ là muốn hái chín loại cánh hoa kia liền không dễ dàng, quá trình luyện dược lại hết sức phức tạp, người bình thường không cách nào nắm chắc! Còn có một điểm quan trọng nhất, nghe nói phương thuốc này đã biến mất, ăn một viên thiếu một viên, sao ngươi lại có nhiều như vậy?"
Nói xong, ánh mắt Diệu Thủ Không Không không tự kìm hãm được nhìn về phía nữ tử áo xám.
"Đây là tổ truyền!"
Nữ tử áo xám Lưu Uyển Thanh giải thích mơ hồ, từ trong xe lăn lấy ra một hộp sứ, nói: "Đây là Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, có thể giúp người nối lại xương gãy, cho dù xương cốt vỡ nát cũng không thành vấn đề! Dược lượng bên trong đủ mười người sử dụng!"
Diệu Thủ Không Không lại kinh hô lần nữa: "Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao! !"
Tửu Kiếm Tiên hỏi: "Là thứ gì?"
Diệu Thủ Không có chút kích động: "Đây cũng là thứ có tiền cũng không mua được! Nếu như đây thật sự là Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, tuyệt đối có thể giúp người xương gảy sống lại! Cho dù tứ chi ngươi bị chặt đứt toàn bộ, dùng thuốc mỡ này cũng có cơ hội khôi phục như lúc ban đầu!"
"Nghe nói đã từng có một vị hòa thượng đại sư, xương cốt của hắn bị ác nhân đánh nát, đời này đều xong rồi! Chính là sử dụng Hắc Ngọc Đoạn Tục Cao, mới một lần nữa đứng lên "
Tửu Kiếm Tiên lắc đầu thở dài: "Xương gãy cũng có thể đứng lên được, đúng là thứ tốt!"
Diệu Thủ Không Không truy vấn: "Thứ này nghe nói cũng thất truyền, sao ngươi có thể…"
"Đây cũng là tổ truyền!"
Lưu Uyển Thanh lại từ xe lăn lấy ra một cái bình ngọc, nói: "Đây là Ngũ Hành Đại Bổ Đan, chính là dùng Ngũ Hành vật trên thiên hạ luyện chế thành! Nó có thể bổ sung máu huyết dưỡng thân, lưu thông máu tươi ứ đọng, điều trị ngũ tạng lục phủ, vào lúc mấu chốt có thể cứu một mạng người! Trong này có ba viên, số lượng rất ít, cẩn thận dùng!"
Diệu Thủ Không Không lần thứ ba kinh hô: "Ngũ Hành Đại Bổ Đan! !"
Cửu Kiếm Tiên quay đầu lại: "Chẳng lẽ lại là thứ gì ghê gớm?"
"Đương nhiên rồi, đây chính là thần dược chỉ có thể gặp chứ không thể cầu!"
Diệu Thủ Không Không phi thường kích động: "Thứ này thật sự có thể cứu tính mạng người đấy, có thể dùng câu linh đan diệu dược để hình dung! Nghe nói, đã từng có một vị Hoàng Đế tuổi già thân thể suy yếu, con mắt đều sắp nhắm lại, liền dựa vào một viên Ngũ Hành đại bổ đan mà kéo dài tính mạng, cuối cùng mới hết cách xoay chuyển, ô hô toi đời! Ngũ Hành đại bổ đan này tương đương với nửa cái mạng đấy!"
Tửu Kiếm Tiên cũng kinh ngạc hô lên: "Khá lắm!"
Lúc này, nữ tử áo xám lại lấy ra hai kiện thần dược, mọi người nhìn mà mặt mũi tràn đầy vẻ khiếp sợ, Diệu Thủ Không Không nhìn mà ngữa ngáy khó nhịn, thật muốn làm lại nghề cũ, trộm hết thần dược trong xe lăn này.
Nữ tử áo xám Lưu Uyển Thanh nhìn thấu tâm tư của đối phương, nói: "Đừng nhìn, bên trong ngoại trừ thuốc, còn có độc! Dược có bao nhiêu thần, thì độc có bấy nhiêu độc, chạm vào chắc chắn phải chết!"
Diệu Thủ Không Không kinh sợ toát mồ hôi lạnh.
Bản lĩnh dùng độc của đối phương hắn đã sớm thấy được, không thể xằng bậy nha.
Tiếp theo, Lưu Uyển Thanh đẩy năm món thần dược này đến trước mặt Lâm Bắc Phàm, nói: "Đây là lễ bồi tội của dân nữ, kính mong bệ hạ vui lòng nhận cho!"
"Những thứ này… thật sự là thần dược trong truyền thuyết sao?"
"Không phải đều là giả chứ?"
Mọi người không thể tin được, những thần dược mà mình tha thiết ước mơ cứ thế bày ra trước mắt.
Chương 389 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]