Lúc này ánh mắt Lâm Bắc Phàm có chút lâng lâng: "Lão ca, lão đệ ta còn có việc, đi trước đây, sau này rảnh rỗi chúng ta lại trò chuyện tiếp!"
Hàn Đạo Sinh bắt được tay Lâm Bắc Phàm: "Lão đệ đừng đi vội, chuẩn bị gặp được con gái rồi, còn có tên tặc trộm tâm kia nữa! Chúng ta cùng bắt hắn lại, treo trên tường đánh!"
Lâm Bắc Phàm giãy dụa: "Nhưng mà, trẫm còn có một chuyện."
"Có thể có chuyện gì?"
Lâm Bắc Phàm vẻ mặt chính khí: "Quốc gia đại sự, liên quan tới ngàn vạn dân sinh, không thể không xử lý!"
"Không vội, không chậm trễ chút nào!"
Lâm Bắc Phàm tiếp tục giãy dụa: "Nhưng mà, trẫm gấp gáp…"
"Kìm nén chút đã!"
Hàn Đạo Sinh hưng phấn hẳn lên: "Con gái ta đến rồi, ở gần đây thôi!"
Ngay lúc này, một thân ảnh khéo léo và một bóng người to béo xông lên lầu.
Trong đó, thân ảnh khéo léo tinh xảo kia nhìn Hàn Đạo Sinh nắm chặt tay Lâm Bắc Phàm, mặt lộ vẻ dữ tợn.
Lại nhìn Lâm Bắc Phàm vẻ mặt đời không còn gì lưu luyến, lập tức trợn mắt nứt ra.
Nhanh như chớp vọt tới trước mặt hai người, cắt đứt bàn tay đang nắm chặt của hai người, sau đó ngăn trước mặt Lâm Bắc Phàm, giống như gà mái bảo vệ gà con nói: "Cha, dừng tay! Không cho cha bắt nạt hắn! Có chuyện gì, cha cứ việc tới chỗ con!"
Hàn Đạo Sinh lập tức chấn kinh!
Con gái của mình, vậy mà lại dùng thân thể bảo vệ lão đệ mới quen biết!
Nhìn nữ nhi ngoan của mình, lại nhìn Lâm Bắc Phàm núp sau lưng nữ nhi, trong nháy mắt hiểu rõ tất cả.
Sắc mặt xoạt một tiếng, đen xuống.
Lâm Bắc Phàm cười khan một tiếng: "Lão ca, ngươi nghe trẫm nói…"
Hàn Đạo Sinh giận dữ nói: "Cái gì mà lão ca? Ta không có người lão đệ như ngươi, về sau ngươi cũng không thể gọi ta là lão ca!"
Lâm Bắc Phàm chột dạ nói: "Không gọi ngươi là lão ca thì còn gọi ngươi là gì nữa?"
Hàn Đạo Sinh quát: "Gọi nhạc phụ!"
Lâm Bắc Phàm: "Hả?"
Hàn Đạo Sinh cả giận nói: "Ngươi đã lừa con gái ta rồi, không gọi nhạc phụ gọi ta là gì?"
Lâm Bắc Phàm ngây ngốc: "Chẳng phải ngươi nói hai ta hai người xưng hô riêng sao?"
"Cái này có thể xưng riêng thế nào chứ?"
Hàn Đạo Sinh lại giận dữ một lần nữa: "Ngươi bắt con gái ta đi rồi, ta còn phải hạ bối phận xưng huynh gọi đệ với ngươi, có phải ta ngốc không?"
Lâm Bắc Phàm: "…"
"Nhanh lên! Gọi một tiếng nhạc phụ đến nghe thử!"
Lâm Bắc Phàm: "…"
Hàn Sở Sở đứng ở giữa bối rối!
Nàng cảm thấy sự tình phát triển có chút không thích hợp!
Nàng rõ ràng là đến ngăn cản hai người ra tay đánh nhau, kết quả hai người đánh cũng không đánh, trực tiếp xưng hô lão đệ đệ, hiện tại trực tiếp thăng cấp đến con rể nhạc phụ rồi hả?
Hạnh phúc của nàng, sao cứ được giao ra ngoài qua loa như vậy?
Hàn Sở Sở xấu hổ: "Cha, người nói hươu nói vượn cái gì, con gái lại không có nói gả cho hắn!"
Hàn Đạo Sinh cười ha hả: "Ngươi không gả cho hắn thì còn có thể gả cho ai? Cả ngày không chịu ăn uống, suốt ngày tương tư, hiện tại vì bảo vệ tình lang của mình, còn đuổi tới Đại Hạ, ha ha…"
"Cha, không nên nói lung tung, ở đâu ra thế?"
Hàn Sở Sở càng thêm ngượng ngùng, hai tay ôm mặt, đều xấu hổ không biết trốn đi đâu.
Ánh mắt liếc về phía sau, thấy người trong lòng mình đang cười trộm, trong lòng vừa xấu hổ vừa tức, một cước đạp xuống.
Lâm Bắc Phàm: "A đau đau đau đau quá…"
Hàn Đạo Sinh thấy cảnh này, cười càng thêm vui vẻ: "Con gái à, con sớm nói là hắn thì tốt rồi, lão phu há có thể không đồng ý sao?"
Hàn Sở Sở đến bây giờ cũng rất bối rối, không biết vì cái gì mà người cha yêu ghét rõ ràng, nóng lòng bảo vệ con gái của mình, lại có thể vừa mắt người trong lòng Lâm Bắc Phàm!
Tên tặc trộm tâm này, có phải là sử dụng yêu pháp gì đó để mê hoặc cha của nàng không?
Nhưng mà, việc này đối với nàng mà nói lại là một chuyện vui lớn!
Về sau, mình có thể quang minh chính đại cùng người trong lòng ở chung một chỗ!
"Nữ nhi… Còn không phải là sợ người tức giận, càng sợ người động thủ, cho nên không dám nói sao?” Hàn Sở Sở đỏ mặt nói.
"Có gì không thể nói? Con rể tốt như vậy thì ngay cả đốt đèn lồng cũng khó tìm đấy.” Hàn Đạo Sinh đánh giá Lâm Bắc Phàm, trong ánh mắt tràn đầy thưởng thức.
Tuổi còn trẻ đã trở thành một hoàng đế siêu cấp vương triều.
Hơn nữa, đây cũng không phải là hắn thừa kế, mà là thông qua nỗ lực của chính mình, bỏ ra thời gian hai năm để liều mạng.
Trong số những người trẻ tuổi đương đại thì có mấy ai sánh bằng hắn?
Quan trọng nhất là đối phương còn hiểu về đao đạo và một số võ đạo khác.
Về sau, có thể thường xuyên tới tìm hắn luận đạo.
Bản thân là cha vợ hắn đấy, hắn dám không đáp ứng?
Thật sự là cha vợ xem con rể, càng nhìn càng thuận mắt.
Còn vị hoàng tử Đại Lê Cửu Hoàng tử kia, đã sớm bị hắn ném lên chín tầng mây.
Kế tiếp, hai người lại một lần nữa ngồi xuống, thương lượng hôn sự.
Chương 457 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]