Lâm Bắc Phàm đọc xong thư, mỉm cười.
Trước tiên cho ngươi đắc ý mấy ngày, sau này cho ngươi khóc.
Lúc này, đám người Hồ Bát gia Ngô Tà đi vào.
"Bệ hạ, nghe nói Mộ Thiên Khả Hãn thật sự xuất thế ở Ngọc Hoàng Sơn Đại La! Vì lẽ đó, mấy người chúng ta muốn tìm hiểu ngọn ngành, tìm bảo vật cho bệ hạ!"
Lâm Bắc Phàm quan tâm hỏi: "Thân thể các ngươi khôi phục thế nào rồi?"
"Khởi bẩm bệ hạ, ăn thần dược ngài ban cho, hơn nữa nghỉ ngơi và hồi phục hơn nửa tháng này, trên cơ bản thân thể khôi phục như lúc ban đầu! Lần này đi tầm bảo, hẳn là không có vấn đề!"
Hồ Bát Gia nói.
Lâm Bắc Phàm nói như chém đinh chặt sắt: "Trẫm không cho phép các ngươi đi!"
"Hả? Vì sao?"
Đám người Hồ Bát gia trợn tròn mắt.
Lâm Bắc Phàm nói: "Bởi vì quá nguy hiểm! Lần trước đào mồ là một mộ giả, các ngươi thiếu chút nữa không về được! Nếu như lần này không về được thì phải làm sao? Mạng của các ngươi không phải là cứu vô ích sao?"
"Thế nhưng kho báu kia…"
Ngô Tà há to miệng.
Lâm Bắc Phàm lời nói thấm thía: "Bảo tàng quan trọng, nhưng tính mạng của các ngươi quan trọng hơn! Chờ lúc nào các ngươi đột phá Tiên Thiên rồi lại bàn về chuyện tầm bảo! Bây giờ, các ngươi cứ ở lại chỗ này tu luyện thật tốt cho trẫm, nơi nào cũng không được đi!"
"Bệ hạ!"
Đám người Hồ Bát gia hết sức cảm động.
Những người khác đều quan tâm tới kho báu, chỉ có bệ hạ quan tâm tới an nguy của bọn họ!
Đây mới là minh chủ bọn họ nên trung thành!
"Tạ ơn bệ hạ! Chúng ta nguyện ý vì ngươi mà cúc cung tận tụy, sau khi chết mới thôi!"
Bọn họ cảm động đến rơi nước mắt nói.
Nhìn bóng lưng năm người bọn họ rời đi, Lâm Bắc Phàm khẽ mỉm cười.
Đúng vậy nha, các ngươi sớm ngày đột phá đến Tiên Thiên, mới xem như báo đáp cho triều đình!
Về phần mộ giả kia, có cái gì náo nhiệt để góp vui chứ?
Hoàn toàn là giày vò lung tung, lãng phí thời gian!
Lúc này, Hoàng Đế Đại La đang mơ một giấc mộng đẹp phát tài, lại có tin tức xấu truyền tới.
Trong Đại La cảnh, Bạch Kim Sơn cũng xuất hiện một huyệt động sâu không thấy đáy.
Tình huống trong hang động này giống Vạn Thọ sơn và Ngọc Hoàng sơn như đúc.
Hoàng Đế Đại La kinh hãi tới biến sắc: "Lại có hai cái mộ phần của Thiên Khả Hãn ư? Rốt cuộc là cái nào thật, cái nào giả?"
Trong quốc nội của mình, không ngờ lại xuất hiện hai nấm mồ của Thiên Khả Hãn.
Nếu như lại thêm Vạn Thọ Sơn ở Đại Hạ, vậy thì là ba toà rồi.
Trong thời gian ngắn vậy mà xuất hiện ba nấm mồ, tình huống này không bình thường chút nào, Hoàng Đế Đại La lập tức phái người đi kiểm tra.
Mà lúc này, người tầm bảo ở bên ngoài cũng biết việc này.
"Vậy mà lại xuất hiện một mộ Thiên Khả Hãn, ngay trên Bạch Kim sơn của Đại La!"
"Đây là có chuyện gì? Rốt cuộc cái nào là thật, cái nào giả?"
"Thiên Khả Hãn này thật đúng là giỏi, lại làm ra nhiều mộ như vậy!"
"Thay vì ở chỗ này bị người bóc lột, không bằng đi một phần mộ khác để tầm bảo, nói không chừng đó là sự thật!"
"Nói rất đúng! Không nên ở lại đây chịu tức nữa, đi thôi!"
Vì vậy, phần lớn người tầm bảo chuyển hướng đi Bạch Kim sơn đào bảo.
Bọn hắn đi tới Bạch Kim Sơn, buồn bực phát hiện, nơi này đã bị binh mã Đại La chiếm cứ.
Nhưng bọn họ lại rất nhanh phát hiện, lực phòng vệ nơi này có hạn.
Chỉ có hai mươi vạn binh mã, không có tông sư, cao thủ Tiên Thiên cũng chỉ có hai vị, hậu thiên cao thủ cũng chỉ có ba bốn trăm vị, phần lớn còn lại đều là binh mã bình thường, vì vậy tâm tư rất thoải mái.
"Các vị huynh đệ, dường như chúng ta không phải không có cơ hội!"
"Các ngươi xem nơi này, không có Tông sư, Tiên Thiên cao thủ chỉ có hai vị, còn lại đại bộ phận đều là người bình thường, bằng vào thực lực của chúng ta hoàn toàn có thể xuyên qua, tiến vào trong huyệt động tầm bảo!"
"Các vị huynh đệ, lúc trước chúng ta bị Đại La bóc lột thảm rồi, vậy các ngươi có thể nhịn không?"
"Hiện tại có một cơ hội báo thù đặt ở trước mặt, chẳng lẽ các ngươi không muốn sao?"
"Vậy thì chúng ta giết vào đi, báo thù vào ngay lúc này!"
"Nói rất đúng! Một câu thôi, có việc cứ làm!"
Vì thế, dưới sự kích động của người hữu tâm, bọn họ cầm đao kiếm lên, ngao ngao kêu gào giết tới.
Binh mã Đại La luống cuống la to: "Các ngươi làm gì đó, đừng làm loạn!"
"Có thể làm gì? Đương nhiên là có thù báo thù, có oán báo oán!"
"Hoàng Đế của các ngươi bóc lột chúng ta, chúng ta sẽ chặt đầu các ngươi! Xem đao của ta cứng, hay đầu các ngươi cứng!"
"Chịu chết đi, ăn một kiếm của ta!"
Hàng vạn binh mã bình thường sao có thể là đối thủ của đám người tầm bảo phẫn nộ được?
Không đến một nén nhang, đám đại quân này đã bị giết đến tan tác mà chạy, tổn thất nặng nề.
Việc này truyền về hoàng cung Đại La khiến Hoàng Đế Đại La tức giận đến run cả người.
"Thật sự là phản trời, dám động thủ với binh mã của trẫm, các ngươi một người cũng đừng hòng sống!"
Chương 543 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]