Bọn hắn tận mắt nhìn thấy một vị cao thủ Đại Hạ, vốn đã bị bọn hắn liên thủ dồn ép đến góc chết, kết quả sau khi đối phương uống một viên thuốc, lập tức máu tươi đầy mình phục sinh.
Quá vô lại, bọn hắn tức giận đến mức giận mắng chửi tục!
Cao thủ Đại Hạ từ trên xuống dưới, các phương diện đều nghiền ép bọn họ.
Không đến một chén trà, Đại Hãn đã có một vị Tiên Thiên bị chém chết.
Lại không đến thời gian một chén trà, Đại Hãn lại có một vị Tiên Thiên bị chém chết.
Lại không đến thời gian một chén trà, vị Tiên Thiên thứ ba của Đại Hãn đã bị chém chết.
Cao thủ Đại Hạ càng đánh càng hăng, cao thủ Đại Hãn thì càng đánh càng sợ.
Mãi đến khi vị Tiên Thiên thứ tư bị chém giết, rốt cuộc cao thủ Tiên Thiên Đại Hãn cũng sợ hãi.
"Ta tới là để đánh trận, không phải để bán mạng!"
"Nguyên soái, cáo từ, ta đi trước một bước!"
"Nguyên soái, con kiến hôi còn muốn sống trộm, xin lỗi!"
Trong đó có ba vị đoạt mệnh bỏ chạy, chỉ còn lại Đại Hãn Nguyên Soái cùng hai vị Tiên Thiên đang đau khổ chống đỡ.
Đại hãn Nguyên Soái mắt thấy đại thế đã mất, chỉ có thể không cam lòng hô lên một câu: "Rút lui!"
"Ngay cả Tiên Thiên cũng chạy, Đại Hãn chúng ta đã thua!"
"Địch nhân hung mãnh, chúng ta chạy mau!"
"Nếu không chạy sẽ mất mạng!"
Đại quân Đại hãn lập tức chạy trốn, đại quân tan rã ngàn dặm!
"Các binh sĩ Đại Hạ, chúng ta giết!"
Các cao thủ của Đại Hạ suất lĩnh các binh sĩ sục sôi ý chí tranh đấu thừa thắng xông lên, đuổi năm mươi dặm, sáu mươi dặm tiêu diệt địch thủ, đạt được thắng lợi nhẹ nhàng sung sướng.
Hai chiến trường khác cũng là như thế.
Bằng vào các loại ưu thế của Đại Hạ, đạt được chiến quả thập phần huy hoàng.
Tin tức từ ba chiến trường truyền đến, với tư cách là Nguyên soái, Sài Ngọc Tâm đã vô cùng hài lòng.
"Đây là trận chiến Nam chinh đầu tiên của chúng ta, tất cả mọi người đều biểu hiện không tầm thường! Hy vọng mọi người tiếp tục duy trì đấu chí dâng cao này, mở rộng lãnh thổ cho Đại Hạ ta! Truyền lệnh xuống, nghỉ ngơi và hồi phục một ngày, ngày mai tiếp tục chiến đấu!"
"Vâng, Nguyên soái!"
Ba quân nghỉ ngơi tại chỗ, nhóm lửa nấu cơm.
Đến ngày hôm sau, tiếp tục đi về phía nam, một đường công thành đoạt đất, tiến triển thần tốc.
Triều đình ba nước không cam lòng, lại triệu tập trăm vạn binh mã chiến một trận với Đại Hạ.
Thế nhưng, bọn họ vẫn thua, thua đến thất bại thảm hại.
Chỉ một trận chiến này, gần như đánh tan quốc vận của bọn họ, khiến bọn họ không có sức tái chiến.
Như thế không đến năm ngày, bờ cõi Tam Quốc đã có hơn phân nửa rơi vào tay giặc.
Cứ thế qua hai ngày nữa, ba nhánh đại quân đã đánh tới quốc đô của ba nước, chiếm lĩnh hoàng thành, hơn nữa bắt hoàng thất cùng với bá quan triều đình làm tù binh, tuyên bố chiến đấu kết thúc.
Tình huống này khiến người trong thiên hạ khiếp sợ.
"Mặc dù sớm biết Đại Hạ sẽ thắng, thế nhưng không nghĩ tới sẽ thắng nhanh như vậy đấy!"
"Đúng vậy đắy, một đường đánh xuống, đều không gặp một chút trở ngại nào!"
"Binh mã Tam Quốc tử thương thảm trọng, nhưng mà Đại Hạ tử thương không đến mười vạn, có thể nói là có thể xem nhẹ không đáng kể! Còn có cao thủ Tiên Thiên, Đại Hạ một người cũng không chết, nhưng là Tam Quốc cộng lại đã chết hơn mười người rồi! "
"Nghe nói, hoàng thất ba nước kia đã chuẩn bị bỏ chạy, thế nhưng cũng bị cao thủ của Đại Hạ giữ lại, một người cũng chạy không thoát!"
"Chuyến đi này tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, giống như chơi đùa vậy!"
"Đại Hạ… Đã mạnh như vậy rồi sao?"
Trình độ quân sự của Đại Hạ, làm chấn động các quốc gia.
Phải biết, ba nước kia mặc dù chỉ là cấp bậc đại quốc, thế nhưng liên hợp lại cũng tương đương với một vương triều không kém.
Thế nhưng dưới gót sắt của Đại Hạ, vậy mà không chịu nổi một tuần.
Đại Hạ, thật là đáng sợ!!
Đại Phong vương triều, trong hoàng cung.
"Đại Hạ thật là đáng sợ, vậy mà chỉ trả giá nhỏ bé, chưa đến bảy ngày đã chinh phục được ba nước Đại Tiêu, Đại Hãn Đại Lôi! Ba nước kia cộng lại so với Đại Phong ta thì mạnh hơn không ít! Nếu như, Đại Hạ đánh chính là Đại Phong, không biết có thể sống được mấy ngày?"
Khóe miệng Đại Phong Hoàng Đế tràn ra mấy phần chua xót: "E rằng ngay cả 5 ngày cũng không chống đỡ nổi, Đại Phong hiện tại, sau khi trải qua tai nạn trùng trùng, đã sớm không còn như trước nữa."
Chỉ còn danh tiếng vương triều, thực tế lại không phải vương triều, ngay cả Hoàng Đế đương triều như hắn cũng bị Phật môn nắm thóp, không có bao nhiêu quyền lực.
"Quên đi, vẫn nên ôm chặt đùi Phật môn đi, những chuyện khác không nên nghĩ nhiều!"
Đại La vương triều, trong hoàng cung.
Hoàng Đế Đại La nhìn chiến báo vừa mới từ Đại Hạ truyền đến, trong lòng cảm thấy ngũ vị tạp trần, đồng dạng là phát động chiến tranh với bên ngoài, đồng dạng đối mặt đều là ba đại quốc, Đại Hạ kia chỉ tốn có bảy ngày đã giải quyết sạch sẽ địch nhân, thực hiện dã tâm mở mang bờ cõi.
Mà Đại La hắn vậy mà lại kéo bản thân vào trong vũng bùn, trước mắt cũng giãy dụa không nổi, hai người vừa so sánh, phe mình liền có vẻ lộ ra rác rưởi như thế.
Chương 606 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]