"Bệ hạ, có chuyện gì phân phó?"
Trưởng lão Cái Bang cung kính hỏi.
Lâm Bắc Phàm đi thẳng vào vấn đề: "Các ngươi cũng biết, Đại Hạ ta đã bước qua sơn mạch Hoành Đoạn, đánh tới phương nam rồi mở rộng đất đến tận năm trăm vạn dặm, dân số cũng tăng lên gần 60 triệu! Chẳng qua, đi về phía nam sẽ không dễ dàng như vậy, có Đại Hồng, Đại Yến, Đại Lương tam đại vương triều, chặn đường chúng ta!"
"Trời đông đến rồi, không thích hợp đánh trận! Cho nên, nhiệm vụ trẫm giao cho các ngươi chính là, phái đệ tử Cái Bang lẻn vào tam đại vương triều kia, ở trong dân gian vụng trộm tuyên truyền tô đẹp Đại Hạ ta, cũng thành lập một ít cứ điểm, tùy thời nội ứng ngoại hợp!"
"Từ dó, chờ binh mã Đại Hạ ta tiếp tục Nam chinh, chắc chắn làm ít hưởng nhiều rồi!"
"Vâng, bệ hạ!"
Các vị trưởng lão cái bang tiếp chỉ.
Sau khi bọn họ rời khỏi, Lâm Bắc Phàm đẩy cửa sổ ra, để gió mát bên ngoài thổi vào.
Trong gió này còn kèm theo một ít tuyết bay.
"Trời lạnh rồi, gió nên nổi lên! Mùa đông phía nam năm nay, có thể sẽ tương đối lạnh lẽo.”
Ý thức đã liên kết với sa bàn trong đầu, đem không khí lạnh trong cương thổ Đại Hạ vận chuyển đến tam đại vương triều phía nam."
Đồng thời, còn mang rất nhiều gián, chuột chạy tới, để cho chúng nó cùng nhau qua đông, cả nhà sung sướng.
Làm xong hết thảy, ý thức của Lâm Bắc Phàm lại rơi vào Bạch Hổ Sơn Mạch.
Lúc này, Mạc Ngữ Yên đang luyện kiếm ngay trong trời đất băng tuyết.
Trải qua hai tháng khắc khổ tu luyện, thực lực của nàng đã đạt đến Ngự khí đỉnh phong, trong tay cầm thần kiếm, lại thêm thần công tuyệt học Lâm Bắc Phàm truyền thụ, ít nhất có thể đấu với tông sư mười mấy hiệp.
Thực lực này đã tương đối tốt.
Phải biết rằng, cường giả Ngự khí đỉnh phong bình thường, ở trước mặt tông sư đều không thể qua được một chiêu.
Thực lực của Mạc Ngữ Yên lúc này có thể được xưng là người số một dưới Tông sư.
Lâm Bắc Phàm phỏng đoán, không cần ba năm nàng đã có thể chứng đạo tông sư cảnh.
Kể từ đó, Đại Hạ lại có thêm một vị tông sư.
"Luyện không tồi!"
Thanh âm Lâm Bắc Phàm mờ ảo phiêu diêu, chợt xa chợt gần truyền tới.
"Tiền bối!"
Mạc Ngữ Yên mừng rỡ lên tiếng, ngừng lại.
"Chiêu thức của ngươi hết sức sắc bén, từng chiêu từng thức đều luyện được lô hoả thuần thanh, nhưng mà lại có thiếu chút gì!"
Mạc Ngữ Yên sầu não nói: "Tiền bối nói rất đúng, chiêu thức này đã luyện hơn trăm lần, đạt tới trình độ tiêu sái tự nhiên, nhưng chung quy vẫn cảm thấy thiếu cái gì! Tiền bối, ta nên đột phá như thế nào?"
"Mạc Ngữ Yên, ngươi có thể xuống núi rồi!"
"Tiền bối, người đây là muốn đuổi ta đi sao?"
Mạc Ngữ Yên u oán nói.
"Đừng hiểu lầm! Ngươi đã lên núi được hai tháng, Đại La trải qua hai tháng cố gắng này đã dần ổn định, cho nên ngươi lại có thể ra tay! Ngươi có thể tìm tông sư Đạo môn luyện kiếm! Đợi sau khi đối luyện với tông sư vài lần ngươi sẽ biết mình thiếu cái gì!"
Mạc Ngữ Yên như đang suy tư: "Tiền bối nói rất đúng, ta nên xuống núi thôi!"
"Đi đi, ta đợi tin tốt của ngươi!"
"Tiền bối, bây giờ ta sẽ thu dọn hành lý, chuẩn bị xuống núi!"
Mạc Ngữ Yên suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Tiền bối, Đại Hạ và Đại La là tử địch! Ngươi nói xem, nếu như ta làm náo động Đại La đến long trời lở đất, Đại Hạ liệu có hành động gì không?"
"Ta làm sao biết được? Hoàng Đế Đại Hạ kia làm việc từ trước đến nay luôn suy xét không thấu, ai có thể nhìn ra chứ?"
Tiếng cười truyền tới.
Dò xét lại lần nữa thất bại, Mạc Ngữ Yên hơi có chút thất vọng.
"Tiền bối, cáo từ!"
Sau khi Mạc Ngữ Yên hành lễ xong liền xuống núi.
Sau khi rời khỏi Bạch Hổ sơn mạch, nàng cũng không có vọng động, mà là nghe ngóng tình huống của Đại La trước, sau đó tùy cơ ứng biến.
Trải qua một phen nghe ngóng, nàng phát hiện thế cục Đại La quả thật khôi phục không ít dưới sự trợ giúp của Đạo môn, phản quân các nơi bị trấn áp xuống, các nơi Đại La khôi phục trật tự cơ bản.
Chẳng qua phản quân cũng không có bị diệt, mà là chuyển dời xuống dưới đất ngầm.
Bởi vì không có đủ lương thực, dân chúng Đại La vẫn sống trong cảnh nước sôi lửa bỏng, rất nhiều người chết đói đầu đường.
Hoàng Đế Đại La kia không cho bọn họ lương thực ăn, cũng không thả bọn họ rời đi.
Hắn còn lấy lương thực để áp chế, làm lính mới có cơm ăn, không làm binh chỉ có thể đói bụng, đem dân chúng phân hoá, thực sự ác độc.
Về phần bản thân nàng, vẫn bị truy nã như cũ, số tiền thưởng đạt đến 500 vạn lượng, nhưng không ai dám nhận việc này.
Làm cho nàng dở khóc dở cười chính là, nàng thật trở thành lãnh tụ tinh thần của phản quân, rất nhiều bách tính giống như sùng bái thần linh mà sùng bái nàng.
Đúng lúc này, quần áo nàng bị người ta kéo kéo lại.
Cúi đầu nhìn xuống, không ngờ chỉ là một tiểu cô nương chưa đến bảy tuổi.
Toàn thân đối phương bẩn thỉu, chân trần, quần áo mặc đầy vết vá, bởi vì tóc không có dinh dưỡng mà hiện ra màu vàng nâu, chỉ có đôi mắt to kia vẫn sáng ngời, nhỏ giọng nói: "Tỷ tỷ, ngươi là Mạc Ngữ Yên tỷ tỷ sao?"
Mạc Ngữ Yên ngồi xổm xuống, vén khăn che mặt lên, tò mò hỏi: "Bé con, sao ngươi lại biết?"
"Oa! Ngươi… Ngươi thật sự là Mạc Ngữ Yên tỷ tỷ!"
Bé gái hết sức kích động.
Chương 612 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]