Virtus's Reader
Hôn Quân Ta, Bắt Đầu Đưa Tặng Giang Sơn, Thành Thiên Cổ Nhất Đế

Chương 654: CHƯƠNG 653: ĐỢI ĐẾN THU MỒNG TÁM THÁNG CHÍN, HOA CỦA TA NỞ RA LẤN ÁT HẾT MUÔN HOA (2)

Tuy Lâm Bắc Phàm không biết võ công, nhưng về phương diện võ đạo, thiên phú và lý giải đều đi xa khiến người ta khó nhìn thấy bóng lưng.

Nhưng thật không ngờ, đối phương ngay cả thiên phú hội họa cũng xuất sắc như thế, đây chẳng lẽ là một yêu nghiệt còn giỏi hơn hắn sao?

"Vậy bệ hạ làm sao vẽ ra sớm vậy, chẳng lẽ ngươi có Thông Tâm Thuật, có thể nhìn thấu nhân tâm?"

Tri Họa Đại Sư truy vấn một câu.

Vấn đề này, Kiếm Lão cùng Thương Thần vô địch cũng muốn biết, quay đầu nhìn lại.

"Vấn đề này càng thêm đơn giản!"

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Tri Họa Đại Sư, bởi vì trẫm phát hiện có một lần ngươi rời đi, ở trên bờ biển nghỉ chân thật lâu, quan sát một con rùa một con rắn đại chiến, trong lòng như có thu hoạch! Như vậy, chỉ cần hơi suy nghĩ một chút, trẫm tự nhiên có thể đoán trúng đề thi!"

"Thì ra là thế!"

Tri Họa Đại Sư bỗng nhiên tỉnh ngộ.

"Nhưng nếu như lão phu không ra đề này, chẳng phải ngươi sai rồi sao?"

Lâm Bắc Phàm thản nhiên nói: "Sai thì sai thôi! Vốn chính là tác phẩm tiêu khiển, ai quan tâm?"

Tri Họa Đại Sư cười khanh khách, nói rất hay rất có đạo lý.

Nếu như không phải hắn nhìn thêm vài lần, có thể đã bỏ lỡ mất rồi.

"Bệ hạ, ngài cũng biết vẽ?"

Tri Họa đại sư trịnh trọng hỏi.

Có thể thông qua một bức tranh cứt chó không thông, diễn luyện ra quyền ý, khiến người ta có chỗ ngộ ra, trình độ này đã ngang ngửa với hắn, có thể được xưng tụng là người đồng đạo.

"Đương nhiên hiểu rồi, trẫm rất am hiểu vẽ trừu tượng!"

Lâm Bắc Phàm cười nói.

Tri Họa Đại Sư miệng giật giật, quả thật rất trừu tượng!

"Bệ hạ, bức tranh này là do lão phu vẽ trước kia, người nhìn ra điều gì?"

Tri Họa Đại Sư móc ra một bức tranh, trịnh trọng giao đến trước mặt Lâm Bắc Phàm.

Đây là một bức Hoa Cúc, lung lay trong mưa gió mà héo tàn, mang theo một loại thê lương đẹp đẽ.

Thế nhưng Lâm Bắc Phàm chỉ nhìn thoáng qua rồi nói: "Trong đó ngươi vẽ một bộ kiếm pháp, có thể gọi là Lạc Hoa Kiếm Vũ Kiếm Pháp! Mưa gió này chính là kiếm, hoa chính là người, kiếm khí lẫm liệt, liên miên như mưa! Người này giống như một đóa hoa, héo tàn ở trong kiếm khí, dần dần mất đi tất cả!"

Tri Họa Đại Sư khen: "Nói không sai, chính là một môn kiếm pháp! Đây là kiếm pháp mà có một ngày, lão phu ở trong mưa gió nhìn thấy Hoa Cúc héo tàn lĩnh ngộ ra! Người này tựa như cúc, cho dù có rực rỡ đến thế nào đi nữa, trước sức mạnh to lớn của tự nhiên, cuối cùng vẫn vô cùng yếu ớt không chịu nổi, vừa gặp phải mưa gió liền héo tàn! Năm tháng như kiếm, mưa gió như kiếm, kiếm kiếm chém người!"

Lâm Bắc Phàm lắc đầu: "Không hẳn!"

Ánh mắt của Tri Họa Đại Sư đại sư ngưng tụ: "Xin chỉ giáo!"

"Cho dù đóa hoa có yếu ớt, cũng có một mặt kiên cường, cũng có thể sát khí khinh người, cũng có thể nghịch chiến thiên địa!"

Lâm Bắc Phàm cầm lấy bút lông chấm một ít màu vàng, sau đó lại vẽ thêm bổ sung vào.

Vừa vẽ còn vừa hát vang: "Đợi đến Thu mồng tám tháng chín, hoa ta nở rồi trăm hoa tàn! Hương hoa ngút tời khắp Trường An, cả thành đều mang hoàng kim giáp!"

Chỉ nghe mỗi câu thơ này, mọi người đã cảm thấy sợ hãi sát khí.

Lại xem bức họa này, đã hoàn toàn bất đồng.

Chỉ thấy trong bức tranh này, hoa cúc vốn héo tàn, từng đóa từng đoá nâng đỡ nhau, phảng phất khoác lên hoàng kim giáp, ngạo nghễ đứng thẳng, sát khí lẫm liệt, xông thẳng lên chín tầng trời.

Mà mưa gió trên trời rơi xuống lại bị cỗ sát khí này đánh tan.

Trong thiên địa, chỉ còn Hoa Cúc!

Bá đạo như vậy!

"Cái này…"

Tri Họa Đại Sư rất là giật mình.

Không chỉ có kinh ngạc với việc Lâm Bắc Phàm chỉ vẽ vài nét mà ý cảnh trên bức họa này đã thay đổi, càng thêm kinh ngạc về bức họa này. Nó dung nhập sát khí cường đại cùng với kiếm ý, mỗi đóa hoa cúc đại biểu cho một đạo kiếm ý phóng thẳng lên trời, nghênh chiến Lạc Hoa Kiếm Vũ Kiếm Pháp, hơn nữa còn đánh bại hắn.

Dùng thân thể yếu đuối của hoa cúc để nghênh chiến, hơn nữa còn chiến thắng cả sức mạnh tự nhiên?

"Sao lại như vậy được?"

Tri Họa Đại Sư nhịn không được hỏi.

"Nhất hoa nhất thế giới, nhất diệp nhất Bồ Đề!"

Lâm Bắc Phàm buông bút, cười nói: "Mỗi đóa hoa này tương đương với một thế giới! Trẫm chính là lấy sức mạnh của thế giới, nghịch chiến sức mạnh tự nhiên trong thế giới, há có thể không thắng?"

Tri Họa Đại Sư khẽ giật mình, cách nói này là nói thông được.

Thế nhưng, nếu ngươi muốn vẽ ra được "thế giới" thì cũng không đơn giản như vậy.

Một thế giới bao la vạn tượng, vô hạn to lớn, bất kể là thế giới trong hoa, hay là thế giới bên ngoài, đều là như thế.

Năng lực của con người có hạn, sinh mệnh có hạn, muốn nhìn thấu một thế giới thì nói dễ vậy sao?

Có lẽ, chỉ có đại tông sư trong truyền thuyết, hoặc là lục địa thần tiên mới có thể làm được.

Mà hiện giờ, đối phương lại lấy hoa làm nguyên hình, vẽ ra hình thức ban đầu của thế giới, nghịch chuyển sức mạnh tự nhiên, thật là khủng khiếp!

Dù sao, hắn cũng không làm được.

Đời này cũng không biết có thể vẽ ra một thế giới hay không.

Chương 653 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!