Đại Lương Hoàng Đế cười khổ nói: "Cung phụng, ngươi có chỗ không biết. Trong đại chiến giữa hai nước, Mộ Dung Thu Thủy chưa bao giờ xuất hiện! Nghe đồn hắn đang bế quan tu luyện, nhưng tình huống rốt cuộc ra sao, chúng ta không biết!"
"Bất kể nói như thế nào, Đại Yến chung quy đã xong! Cho dù Mộ Dung Thu Thủy trở về, cũng không thể cứu chữa! Chẳng qua, sau Đại Yến chính là Đại Lương chúng ta! Đại Hạ kia lòng muông dạ thú, chúng ta không thể không phòng bị đấy!"
Đại Lương tông sư lo lắng.
"Cung phụng nói rất đúng, trẫm cũng đang ưu sầu vì chuyện này!"
Đại Lương Hoàng Đế mặt mày ủ rũ.
Đại Lương Tông Sư nghiêm túc suy nghĩ, ánh mắt lạnh lùng: "Bệ hạ, chúng ta không thể ngồi chờ chết!"
"Cung phụng, ngươi có cao kiến gì không?"
Hoàng Đế Đại Lương nhìn lại.
Đại Lương tông sư lặng lẽ nói: "Đại Hạ vừa thôn tính Đại Yến, thế cục chưa định! Bổn tọa dự định tự mình ra tay, chém giết tướng lĩnh cùng Tiên Thiên của bọn họ! Như vậy chẳng phải giải trừ nguy cơ sao?"
"Chủ ý này cũng không tệ, nhưng là như thế cũng làm Đại Hạ ác liệt lên, chỉ sợ là…"
"Bệ hạ quá lo lắng rồi. Bổn tọa có thể cải trang làm cho bọn họ không nhận ra được!"
"Không bằng ngụy trang thành tông sư Mộ Dung Thu Thủy Đại Yến, lấy khuôn mặt của hắn ra tay! Dù sao hắn bế quan tu luyện, vừa vặn có thể mượn thân phận của hắn dùng một lát! Như vậy, họa thủy đông dẫn, chúng ta lại giải quyết nguy cơ vong quốc, chẳng phải tốt đẹp sao?"
Đại Lương Tông Sư dương dương đắc ý nói.
"Tốt tốt tốt… Thật sự là một diệu kế tuyệt đỉnh, vậy phiền cung phụng đi một chuyến rồi!"
Đại Lương Hoàng Đế long nhan vui mừng.
"Bệ hạ chờ tin tức tốt của ta, bổn tọa đi rồi về!"
Đại Lương tông sư quay người rời đi.
Sau đó đúng lúc này, Đại Lương Hoàng Đế nhìn theo bóng lưng đối phương rời đi, trong lòng máy động, xuất hiện dự cảm không tốt.
Đợi đã, Đại Hồng và Đại Yến lúc trước sẽ không nghĩ như vậy chứ?
Mắt thấy binh mã Đại Hạ từng bước tới gần, dưới tình huống không có sức hoàn thủ, chỉ có thể mời tông sư ra tay.
Sau đó tất cả tông sư đều mai danh ẩn tích, không thấy bóng dáng.
Cho dù quốc gia bị diệt, cũng không thấy bọn họ xuất hiện.
Trong lòng Đại Lương Hoàng Đế dâng lên một ý nghĩ kinh hãi.
Không phải hai vị tông sư kia đều chết hết đấy chứ?
Chết trong tay Đại Hạ?
Cho nên, Đại Hạ mới dám động binh, vô cùng thuận lợi liền nuốt cả Đại Hồng và Đại Yến xuống.
Suy nghĩ này thực sự quá dọa người!
Tuy rằng cảm thấy không có khả năng, không phù hợp thực tế, nhưng sự tình chỉ sợ nhỡ như!
Đại Lương Hoàng Đế nhìn bóng lưng Đại Lương tông sư rời đi, sau lưng quỷ ảnh trùng trùng, phảng phất như đang bước vào Quỷ Môn quan, vì thế sốt ruột hô to một tiếng: "Cung phụng, ngươi chờ một chút, chúng ta phải thảo luận kỹ hơn!"
Đại Lương tông sư nghi hoặc khó hiểu xoay người lại: "Bệ hạ, cách này không hay sao, vì sao còn cần bàn bạc kỹ hơn?"
Hoàng Đế Đại Lương gượng cười nói: "Phương pháp này mặc dù không tệ, nhưng trẫm cảm thấy vẫn còn nguy hiểm! Sau lưng Đại Hạ kia còn có ba vị tông sư, còn có bốn kiện thần binh, một khi bị bọn họ phát hiện, cung phụng ngươi sẽ gặp nguy hiểm! Ngươi là trụ cột của Đại Lương chúng ta, không nên mạo hiểm thì tốt hơn!"
Đại Lương tông sư không rõ ràng cho lắm, cho dù mình bị phát hiện thì đã sao?
Đại Hạ còn có thể làm gì hắn?
Thân là cường giả đỉnh cấp thiên hạ, cho dù bị tông sư vây công cũng có thể thong dong chạy trốn!
Chẳng qua nếu bệ hạ đã nói như vậy, hắn cũng không muốn ở mặt ngoài phản đối ý của đối phương.
Dù nói thế nào, Đại Lương Hoàng Đế cũng nghĩ cho an nguy của hắn.
Đại Lương tông sư lại lần nữa hỏi: "Bệ hạ, ngài có cách gì tốt không?"
Đại Lương Hoàng Đế nghiêm túc suy tư.
Tông sư nhất định không thể ra tay được, nhỡ như giống hắn ta đoán, tông sư không về được thì quốc gia của hắn ta chỉ có nước chờ bị diệt thôi.
Nhưng, Tông sư không xuất mã, đối với Đại Hạ một chút biện pháp cũng không có.
Thật sự là làm cho hắn thập phần khó xử.
Nhưng đúng lúc này, linh quang lóe lên, hắn vỗ đùi, kích động nói: "Cung phụng, trẫm đã có chủ ý! Hoàng muội của trẫm ở Đại Võ Hoàng Triều làm phi tần, chúng ta hoàn toàn có thể mượn thế của Đại Võ Hoàng Triều để đối phó với Đại Hạ!"
"Bệ hạ, ý tưởng này không tệ!"
Đại Lương tông sư cũng cao hứng hẳn: "Tuy rằng đều là hoàng triều, nhưng hoàng triều Đại Hạ vẫn có chênh lệch khá lớn so với Đại Võ Hoàng triều! Đại Võ Hoàng triều có đại tông sư tọa trấn, là một trong tứ đại Hoàng triều đỉnh cấp đương thời, Đại Hạ sao dám không nể mặt mấy phần?"
"Cung phụng, ngươi nói rất đúng! Chúng ta hợp kế, xem thế nào mới mượn được thế của Đại Võ!"
Đại Lương Hoàng Đế nở nụ cười.
Hai người xì xào bàn tán, không lâu sau thương thảo ra một biện pháp khả thi, tiếp theo, Đại Lương Hoàng Đế tự tay viết một phong thư cho hoàng muội ở Đại Võ Hoàng Triều, kể tâm tình thương nhớ, hy vọng nàng có thể hồi hương thăm hỏi vị lão ca này.
Sau khi vị hoàng muội Đại Võ xa xôi nhận được phong thư này, vô cùng cảm động, là phi tử của Hoàng Đế, không thể tùy tiện rời khỏi cung.
Cho nên, nàng phái ra con trai của mình, vị hoàng tử thứ bảy Võ Hùng Anh của Đại Võ Hoàng triều, tới thăm hỏi vị cữu cữu này.
Chương 676 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]