"Mạc nữ hiệp rất dũng mãnh, nhưng làm việc quá bất kể hậu quả!"
Mọi người thổn thức không thôi, cảm thấy lo lắng cho vận mệnh của Mạc Ngữ Yên.
Nhưng mà qua không lâu, lại lộ ra một tin tức kinh người, Ngọc Hư đạo trưởng đuổi giết Mạc Ngữ Yên, cả người thương tích trở về.
"Ngọc Hư đạo trưởng đây là… bị Mạc nữ hiệp đả thương sao?"
"Không thể nào! Mạc nữ hiệp mặc dù lợi hại, nhưng hiện tại chỉ là một cường giả Tiên Thiên mà thôi, Tiên Thiên căn bản không chiến thắng được Tông sư!"
"Như vậy, rốt cuộc là ai đả thương Ngọc Hư đạo trưởng? Phải biết rằng, Ngọc Hư đạo trưởng là một vị tông sư lâu năm, hơn nữa còn xuất thân từ Đạo môn, vô luận là thủ đoạn thần thông hay là binh khí đều là hàng đầu, tông sư tầm thường cũng không phải là đối thủ, còn có thể bị ai đả thương?"
"Có thể đả thương được hắn, nhưng ít nhất cũng phải là cường giả xếp hạng trước năm trong tông sư nha!"
"Ta lại càng quan tâm tới Đạo môn hơn, bởi vì Đạo môn thật sự quá mất mặt! Hoàng Đế mà mình bảo vệ bị giết, ngay cả tông sư đuổi giết cũng bị đánh trọng thương, gương mặt này từ đầu tới cuối đã mất sạch mặt mũi rồi!"
"Còn không phải sao, ha ha!"
Rất nhiều người cười nhạo.
Dù sao, cơ hội chê cười Đạo môn cũng không nhiều lắm, hiện tại nhất định phải cười cho đã.
Dưới sự thúc đẩy của người hữu tâm, những trò hay này nhanh chóng truyền khắp thiên hạ, rất nhiều người đều biết.
Có lẽ là vì vãn hồi mặt mũi, Đạo môn công bố nguyên nhân khiến Ngọc Hư Đạo trưởng bị trọng thương trở về.
Hắn gặp một vị cường giả Đại Tông Sư thần bí cho nên mới bị đánh trọng thương.
Tông sư thua trong tay đại tông sư, phi thường hợp lý.
Sở dĩ hắn bị đại tông sư tập kích hoàn toàn là bởi vì Mạc Ngữ Yên là người của đối phương. Ngọc Hư đạo trưởng muốn giết Mạc Ngữ Yên tất nhiên sẽ bị đối phương nhắm vào.
Sống sót trở về từ trong tay đại tông sư đã là không tệ rồi.
Câu nói sau cùng đã được dát vàng lên mặt.
Nếu như không phải Mạc Ngữ Yên xin tha thứ, đối phương căn bản không thể quay về được.
Sau đó ngoại giới không biết, bọn họ chỉ biết là trên đời lại có thêm một vị đại tông sư, tin này không khác gì bom hạt nhân nổ.
"Không ngờ trên đời này lại có thêm một vị đại tông sư!"
"Đại tông sư đấy, đây chính là cao thủ cao cấp nhất trên đời, trở tay thành mây, lật tay thành mưa! Ngọc Hư đạo trưởng thua trong tay loại người này, hoàn toàn không oan!"
"Chẳng trách Mạc nữ hiệp càng đánh càng hăng, thực lực cũng càng ngày càng mạnh, hóa ra sau lưng có người!"
"Nếu như sau lưng ta có một vị đại tông sư, thì ta còn dũng mãnh hơn bất kỳ ai!"
Trên đời này lại có thêm một vị đại tông sư, đối với người bình thường mà nói, tin tức kinh khủng như vậy, đối với thế lực đỉnh cấp hiện tại mà nói, đây không chỉ là một tin tức kinh khủng mà còn là một uy hiếp cực lớn.
Đối phương là một đại tông sư không có môn phái, không biết là thiện hay ác, nhưng hết lần này tới lần khác lại có thủ đoạn thay trời đổi đất.
Một khi xằng bậy, không có mấy người chịu nổi.
Cho dù ngươi đỡ được, thế lực phía sau ngươi cũng không chống nổi.
Đại tông sư, chính là trâu bò như vậy!
Có lẽ, chỉ có Phật Môn có hai đại tông sư mới có thể vinh nhục không sợ hãi đối mặt với tất cả những thứ này, thản nhiên xử lý.
Phật môn: ( 一 _ 一 )
Thế là, thế lực khắp nơi nhao nhao nghe ngóng lai lịch vị đại tông sư thần bí này.
Nếu như có thể giao hảo với hắn thì giao hảo, nếu có thể lôi kéo làm quen với hắn, ít nhất cũng không thể đắc tội.
Trong đương đại, chỉ có môn chủ Ma môn là Tử Lưu Ly mới có chút hiểu rõ vị đại tông sư thần bí kia.
"Vị đại tông sư đả thương Ngọc Hư kia hẳn là tiền bối sau lưng Đại Hạ phải không?"
Nàng suy nghĩ một chút.
Dù sao, đương thời đại tông sư chỉ có nhiều như vậy, thật quá dễ đoán.
Hơn nữa, Ngọc Hư lão đạo đã bị đả thương ở khu vực Bạch Hổ sơn mạch. Một đầu khác của Bạch Hổ sơn mạch chính là Đại Hạ, vị kia lại từ phía Đại Hạ đi đến, trùng khớp phi thường hoàn mỹ.
"Tuy nhiên, vị tiền bối kia mạnh hơn tưởng tượng nhiều!"
Tử Lưu Ly thán phục.
Nàng không có thấy vị tiền bối kia ra tay, nhưng thông qua nội ứng thăm dò được tin tức, vị tiền bối kia chỉ dùng một chiêu đã cứu được Mạc Ngữ Yên, lại dùng một chiêu làm trọng thương Ngọc Hư lão đạo.
Nếu như lúc ấy không phải Mạc Ngữ Yên mở miệng xin xỏ thì lão đạo kia đã sớm bị giết chết, nàng hiểu rõ thực lực của Ngọc Hư Đạo trưởng rồi. Nếu như đối phương toàn lực ứng phó thì nhất định có thực lực tông sư đỉnh phong.
Cho dù là đại tông sư muốn đánh bại hắn cũng cần vài chiêu công phu.
Nhưng mà, trước mặt tiền bối, vậy mà lại không chịu nổi một chiêu.
"Vị tiền bối kia thực lực cao thâm mạt trắc, dù là vị kia trong môn phái ta… cũng có chỗ không bằng! May là Ma môn chúng ta sớm đã có quan hệ với hắn, không cần lo lắng sẽ bị đối phương nhắm vào!"
Tử Lưu Ly đắc ý hẳn lên.
Chương 698 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]