Virtus's Reader
Hôn Quân Ta, Bắt Đầu Đưa Tặng Giang Sơn, Thành Thiên Cổ Nhất Đế

Chương 708: CHƯƠNG 707: KHÔNG PHẢI TRẪM KHÔNG BUÔNG THA NGƯƠI, MÀ ÁI KHANH CỦA TRẪM KHÔNG THA CHO NGƯƠI (1)

Tri Họa đại sư vung tay hào phóng lên: "Thích cái nào thì cứ lấy đi!"

Lâm Bắc Phàm lập tức cao hứng hẳn lên: "Trẫm thích, vậy thì không khách khí nhận hết đi!"

Tri Họa đại sư đau lòng: "Đừng như vậy, tốt xấu gì ngươi cũng để lại cho ta vài bức chứ!"

"Lão Lý nha, ngươi không hiểu à, trẫm cũng chỉ muốn tốt cho ngươi thôi!"

Lâm Bắc Phàm nghiêm trang nói.

"Vì tốt cho ta?"

Tri Họa đại sư đã há hốc mồm.

"Vẽ tranh giống như học tập vậy, không tiến thì lui, phải tùy thời duy trì trạng thái chén không, mới có thể chứa đồ mới! Ngươi bây giờ đã bị những bức họa này lắp đầy, cứ thế mãi, tất nhiên sẽ kiêu ngạo tự mãn, cản trở tiến bộ của ngươi! Cho nên, trẫm nhất định phải giúp ngươi lấy đi chúng nó, lưu lại không gian tiến bộ cho ngươi!"

Tri Họa đại sư lắc đầu: "Quên đi, ngươi nói thế nào cũng có lý!"

"Kỳ thực, trẫm làm như vậy còn có một mục đích nữa!"

"Mục đích gì?"

Tri Họa đại sư hỏi.

"Dùng tranh của ngươi để bồi dưỡng cao thủ!"

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Bức tranh của ngươi đều tràn ngập đạo cảnh, khiến người ta hãm sâu vào trong đó! Nếu có người có thể lĩnh ngộ từ trong đó, thực lực tất nhiên sẽ tiến bộ nhanh chóng!"

"Ngươi nói có vài phần đạo lý, thế nhưng những ý cảnh trong những bức hoạ này quá dễ hiểu, còn chưa đủ để khiến người khác lĩnh ngộ thần công, thoát thai hoán cốt!"

Tri Họa đại sư nói.

"Chỉ dựa vào những bức họa này đương nhiên không được, trẫm lại bổ sung thêm vài nét bút!"

Lâm Bắc Phàm cầm bút lông lên, bổ sung vài nét bút vào những bức họa này khiến đạo cảnh của nó càng thêm xa xăm.

Cùng lúc đó, trong lòng của hắn thầm nói một tiếng: "Thăng cấp!"

Trong phút chốc, Tri Họa đại sư cảm giác hoa cả mắt, cảm giác nhìn cũng không phải là mấy bức họa, mà là từng cái từng cái thế giới.

"Thật là thần kỳ!"

Tiếp đó, Lâm Bắc Phàm mở ra một Hoạ cảnh trong hoàng cung, quan trọng hệt như Truyền Công các.

Quan trọng như vậy là vì Họa Cảnh có công hiệu xúc tiến tu luyện.

Nói ví dụ như, ngươi muốn cảm thụ sức mạnh mãnh liệt của biển cả.

Không cần đi tới biển cả, chỉ cần đi tới nơi này, tâm thần tập trung vào bức họa Đại Hải này, liền có thể cảm nhận được biển cả sôi trào mãnh liệt, sóng biển cuồn cuộn, từ đó có lĩnh ngộ.

Không chỉ tiết kiệm thời gian, hơn nữa còn không có nguy hiểm…

Nếu những bức tranh này là đồ tốt, vậy cần phải dùng tới.

Đúng lúc này, Tửu Kiếm Tiên tới, vừa uống rượu vừa chắp tay nói với Lâm Bắc Phàm: "Bệ hạ, ta tới đây từ biệt ngài!"

Lâm Bắc Phàm sửng sốt: "Từ biệt? Ngươi định đi đâu?"

Theo hắn biết, Tửu Kiếm Tiên chỉ là một người cô độc, hắn có thể đi nơi nào cơ chứ.

"Bệ hạ, là bởi vì ta tu luyện đến bình cảnh!"

Tửu Kiếm Tiên giải thích: "Kiếm quyết mà ta tu luyện tên là Tiêu Dao, là do một vị tiền bối kiếm đạo theo đuổi tiêu dao tự tại sáng tạo ra! Kiếm pháp này chú trọng là Tiêu Dao và mờ ảo, không ràng buộc như tiên nhân."

"Hiện giờ, Đại Hạ đã ổn định, cho nên lão phu muốn ra ngoài rèn luyện, đi thăm núi non đầm lớn, tự nhiên cảm nhận được tiên ý tiêu dao trong truyền thuyết, như vậy mới có cơ hội tiến thêm một bước!"

"Thì ra là thế! Ngươi đã có mục tiêu như thế, trẫm tự nhiên thành toàn!"

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Nhưng nếu ngươi muốn lĩnh ngộ Tiêu Dao Kiếm Ý, thật ra không cần ra ngoài, cứ ở đây là được!"

"Ở chỗ này?"

Tửu Kiếm Tiên ngơ ngác, ở trong hoàng cung này thì làm sao cảm nhận được tiên ý chứ?

Lâm Bắc Phàm cười nói: "Ở trong hoàng cung của trẫm có một Hoạ Cảnh, bên trong có rất nhiều tranh! Ngươi tới đó xem một bức tranh tên là Tiên Sơn, xem một chút là hiểu!"

Tửu Kiếm Tiên không rõ lý do, nhưng vẫn tiếp nhận ý kiến của Lâm Bắc Phàm, nhìn một chút bức tranh kia.

Dưới sự hướng dẫn của một tiểu thái giám, hắn đi tới chính giữa cung điện có tên là Họa Cảnh.

Phát hiện nơi này có trọng binh canh gác, người bình thường không thể tới gần.

Kể từ đó, hắn càng thêm hiếu kỳ.

"Theo lời bệ hạ nói, Hoạ Cảnh này cất giấu đều là tranh! Chỉ là bức tranh bình thường mà thôi, có quan trọng như vậy sao? Nội vụ phủ cũng không đến nỗi bảo vệ nghiêm ngặt như vậy!"

Hắn mang theo lòng hiếu kỳ, trải qua kiểm tra, rốt cuộc đi vào trong cung điện, nhìn thấy một bức Tiên Sơn kia.

Trên tranh vẽ vài ngọn núi cao vút trong mây, dưới chân núi mây khói mờ ảo, có tiên hạc linh điểu bay qua, tiên ý mờ ảo.

Mà ở một ngọn núi cao trong đó, có một vị tiên nhân tay áo tung bay theo gió.

Hắn đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá, trước mặt trái phải đều là vách núi dốc đứng, nhưng cũng không làm hắn sợ hãi.

Trước mặt hắn là một cái bàn đá không theo quy tắc nào, mặt bàn vô cùng bóng loáng, phảng phất như dùng kiếm gọt ra vậy.

Trên bàn đá có một bình rượu, hai chén rượu, còn có một bàn cờ được chia ra một nửa.

Tiên nhân vừa uống rượu vừa đánh cờ với mình, tiêu dao tự đắc.

Chương 707 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!