Đêm đã tối, nhưng hai vị tông sư tinh lực dồi dào, tiếp tục đánh, đánh đến trời đất u ám, nhật nguyệt vô quang!
Nhưng lúc này, Đại Lương Hoàng Đế đã không chạy đi được nữa, nương thân ở trong một nông trang, là do hắn ta bí mật xây dựng nên để đề phòng bất trắc, hắn ta có một phần tài sản giấu ở chỗ này.
"Không nghĩ tới, nơi này vẫn có thể dùng được, trẫm cho rằng đời này cũng không cần dùng tới nữa, thật sự là tạo hóa trêu ngươi! Đều do Đại Hạ chết tiệt! Nếu như không có bọn họ, trẫm há lại vứt nước mà chạy?"
Đại Lương Hoàng Đế thập phần bi phẫn, nghiến răng nghiến lợi.
Nghĩ đến việc mình sắp lưu lạc làm vua mất nước, mất đi quyền lợi chấp chưởng thiên hạ, không khỏi bi thương.
Thế là, đối với Đại Hạ cho hắn tất cả những điều này càng thêm phẫn hận!
Lúc này, lão thái giám cẩn thận nói: "Bệ hạ, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời dùng bữa!"
Hoàng Đế Đại Lương nhẹ gật đầu: "Được! Đi một ngày đường, xác thực nên ăn chút gì đó cho tốt! Ăn cơm tối xong, an bài mỹ phi tới hầu hạ!"
Cho dù đang chạy trốn, nhưng Đại Lương Hoàng Đế cũng không quên hưởng thụ.
Đêm khuya, sau khi Đại Lương Hoàng Đế ăn xong, ôm ái phi của mình ngủ khò khò.
Bên ngoài nông trang, Nê Bồ Tát cũng chạy tới nơi này, đóng dấu một cái ở đây.
Ngày hôm sau, Đại Lương Hoàng Đế tiếp tục chạy trốn, Nê Bồ Tát tiếp tục theo dõi.
Bên ngoài kinh thành Đại Lương, hai vị tông sư đã đánh một ngày một đêm rồi.
Chẳng qua, hai vị tông sư thần thái vẫn sáng láng như trước.
Dựa vào thể lực của bọn họ, cho dù đánh ba ngày ba đêm cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Thế nhưng, Đại Lương tông sư lại muốn chạy trốn.
Bởi vì binh khí của hắn không tốt cho nên vẫn luôn bị đối phương áp chế đánh, thường xuyên cực kỳ nguy hiểm, vô cùng uất ức.
Sở dĩ kiên trì đến bây giờ, cũng là vì tranh thủ thời gian cho Đại Lương Hoàng Đế chạy trốn.
Hiện tại đã một ngày một đêm rồi, bệ hạ cơ bản an toàn, chính mình cũng có thể rút lui.
"Lão già Thương Thần, trận chiến này dừng ở đây, chúng ta ngày khác tái chiến!"
Đại Lương tông sư buông một câu, sau đó lập tức lựa chọn một phương hướng, thi triển khinh công tuyệt đỉnh chạy trốn.
Thương Thần Vô Địch vừa đuổi vừa hô: "Đừng đi, chúng ta tiếp tục đại chiến ba trăm hiệp!"
Đại Lương tông sư cười lạnh, tiếp tục đánh với ngươi, ta mới là đồ ngốc!
Chờ khi bệ hạ an toàn, ta không còn cố kỵ nữa, lại đến kinh thành Đại Hạ tìm các ngươi tính sổ!
Nghĩ đi nghĩ lại, tốc độ nhanh hơn ba phần.
Nhưng mà, chuyện ngoài ý muốn nhanh chóng xuất hiện.
Đại Lương tông sư buồn bực phát hiện, vô luận mình chạy nhanh bao nhiêu, Thương Thần vô địch mãi không thể cắt đuôi được.
Đối phương vác một thanh thần thương nặng hơn ngàn cân mà vẫn có thể đuổi theo gắt gao như vậy.
Thương Thần vô địch dương dương đắc ý: "Âu Dương Tuyệt Tình, ngươi không thể bỏ xa lão phu được!"
“Bởi vì lão phu tu luyện thân pháp khinh công tuyệt đỉnh, tông sư bình thường cũng không thể đuổi kịp lão phu!”
"Cho nên ngươi vẫn ngoan ngoãn trở về đi, tiếp tục đại chiến với lão phu!"
Vừa dứt lời, tốc độ vậy mà nhanh hơn ba thành, nhanh chóng đuổi kịp Đại Lương tông sư.
"Ăn một thương của lão phu!"
Trong lòng Đại Lương tông sư tràn ngập uất ức chửi mẹ!
Cái thằng nhóc nhà ngươi đánh giỏi cũng thôi đi, còn giỏi chạy như vậy?
Cảm nhận được nguy hiểm sau lưng, Đại Lương tông sư không thể không từ bỏ ý định chạy trốn, xoay người trở về nghênh chiến.
Mà lúc này, đại quân của Đại Hạ vẫn đang công thành đoạt đất.
Bởi vì Đại Lương Hoàng Đế đã từ bỏ chống cự, cho nên một đường này tiến triển thần tốc.
Vốn cần bốn ngày mới có thể đánh tới kinh thành, hiện tại chỉ mới dùng ba ngày.
Nhìn đất đai bên ngoài Bắc Kinh Thành thủng trăm ngàn lỗ, Sài Ngọc Tâm nói: "Xem ra, hai vị tông sư đã giao thủ! Chuyện của tông sư cứ giao cho Thương Thần tiền bối, không cần chúng ta quan tâm! Việc chúng ta phải làm bây giờ chính là đánh hạ kinh thành, bắt được Đại Lương Hoàng Đế!"
Lúc này, cửa thành mở ra, có người đưa một phong thư vào tay Sài Ngọc Tâm.
Sài Ngọc Tâm xem xong mỉm cười: "Đại Lương Hoàng Đế đã chạy mất ba ngày trước rồi! Tuy nhiên, Nê Bồ Tát đã phát hiện tung tích đối phương, một đường truy tung tới! Các tướng sĩ, ai đi giúp đỡ Nê Bồ Tát, bắt Đại Lương Hoàng Đế trở về?"
Đây chính là công lao bắt rồng, ánh mắt của Tiên Thiên ở đây đều sáng lên, tranh nhau.
Sài Ngọc Tâm đã điểm hơn hai mươi người, bọn họ lần theo dấu vết của Nê Bồ Tát, truy sát Hoàng Đế Đại Lương.
Nê Bồ Tát cười: "Các ngươi tới nhanh thật đấy! Xe ngựa Đại Lương Hoàng Đế ngồi ở phía trước, nhưng có năm vị Tiên Thiên bảo vệ, các vị cần phải cẩn thận đấy!"
"Chỉ mới năm người mà thôi, không đáng sợ!"
Bọn họ đồng loạt tiến lên, giải quyết xong đám hộ vệ Tiên Thiên, bắt lấy Đại Lương Hoàng Đế.
Hoàng Đế đã bị giải quyết, đánh trận còn nhanh hơn.
Lâm Bắc Phàm phỏng đoán, không cần một tuần là có thể bắt xuống toàn cảnh Đại Lương.
Thị giác chếch đi, ánh mắt chuyển tới một chỗ sâu trong núi, Đại Lương tông sư cùng Thương Thần vô địch vẫn đang đại chiến như trước.
Chương 713 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]