Mũi tên lập tức gãy thành nhiều đoạn, rơi lả tả xuống đất.
Ngay sau đó, lại có thêm mấy mũi tên từ các hướng khác nhau đâm tới hắn. Hắn né tránh linh hoạt, thân hình nhanh nhẹn, giống như một con báo, cực kỳ khỏe khoắn.
“Bụp bụp bụp bụp...”
Tất cả mũi tên đều bị đánh bay.
Hắn co giò chạy như điên, rất nhanh đã chạy đến chân vách đá, rồi trèo lên. Vách núi dựng đứng, gần như không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
“Gàooo~”
Một tiếng gầm rú từ trong khu rừng tăm tối truyền ra.
Ngay sau đó, một con quái vật khổng lồ lao đến. Toàn thân nó phủ lông đen kịt, hai mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc bén.
Là một con gấu đen.
[Móng vuốt của nó sắc như đao kiếm, cào rách không khí, tạo ra một luồng gió rít gào, sắc bén đáng sợ.]
Người đàn ông nhảy vọt lên, tránh được đòn tấn công, xoay người đá về phía đối phương.
Đôi mắt con gấu đen hằn lên những tia máu. Nó nhìn chằm chằm vào con mồi, lộ ra vẻ thèm khát tham lam.
“Grào grào...”
Nó phát ra những tiếng kêu quỷ dị đáng sợ từ cổ họng. Nó vung một quyền tới.
“Bốp...”
Người đàn ông bị đánh bay. Hắn đập vào vách đá, phun ra máu tươi, rồi ngất đi.
“Gầm...”
Con gấu đen phát ra tiếng gầm gừ hưng phấn, bước bốn chân thô kệch về phía người đàn ông.
Nó sắp nuốt chửng thức ăn của mình rồi.
...
“Ầm!”
Sơn động sụp đổ, bụi đất bay mù mịt, sặc sụa đến không mở nổi mắt.
Cậu bé nằm trong sơn động đã sụp, thân thể hơi co lại, vẻ mặt mơ hồ méo mó, dường như đang chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng.
Không biết qua bao lâu, cậu mở mắt ra. Đôi mắt sâu thẳm u tối.
Cậu ngồi dậy, nhìn ra ngoài động. Ánh trăng thê lương.
Rừng núi vắng lặng, thỉnh thoảng có gió đêm thổi qua. Một con chim đậu trên cành cây cất tiếng hót.
Ánh trăng chiếu lên người đàn ông, trông có chút mờ ảo. Hắn ngưng mắt nhìn vầng trăng mờ ảo đó.
“Ngươi là ai?”
“Tại sao ngươi lại ở đây?”
“Ta không nhớ...”
“Ta... đau quá...”
Người đàn ông ôm ngực, đau đớn nhíu mày, trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti.
Cơ thể này thực sự quá yếu ớt.
Hắn nhớ lại nguyên nhân mình mất trí nhớ. Hắn bị một bầy sói vây đuổi, trong lúc chạy trốn đã rơi xuống vách đá. Khi tỉnh lại, đã ở nơi này.
Hắn nhớ mình đã rơi xuống một cái đầm nước, sau đó gặp được mẹ hắn. Mẹ hắn đã ôm lấy hắn.
Nhưng, hắn cảm thấy trên cổ tay mình dường như có một con rắn quấn quanh...
Rắn?
Người đàn ông ngẩn người một lát. Hắn đưa tay phải ra, những ngón tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng.
Đây... đây là tay của một người trẻ tuổi?
Cơ thể này không phải ở độ tuổi hai mươi. Hắn ít nhất cũng khoảng ba mươi lăm tuổi.
Hắn nhớ lúc mình rơi xuống thung lũng, trên người mặc một chiếc áo gấm màu đen, trên ngực thêu hoa văn mây. Bây giờ lại là một bộ áo xanh, tay áo rộng thùng thình.
Người đàn ông cúi đầu, dùng cánh tay còn lại lành lặn lau mặt. Sắc mặt hắn vàng vọt, môi khô nứt nẻ, da dẻ thô ráp, rõ ràng là một bộ dạng suy dinh dưỡng.
Người đàn ông nhíu mày.
Hắn đứng dậy, đi ra ngoài động, nhặt một cành cây, chọc chọc xuống đất. Bùn lầy nhão nhoét.
Hắn đi tiếp về phía trước, phát hiện trong bụi cỏ có rất nhiều hài cốt đang phân hủy.
“Hít!”
Người đàn ông hít một hơi khí lạnh.
Hắn đã nhìn thấy gì?
Từng bộ xương trắng hếu, nằm rải rác khắp nơi.
Sống lưng hắn lạnh toát.
Hắn đột nhiên hiểu ra hoàn cảnh của mình.
Hắn là một xác chết!
Hay nói cách khác, hắn đã bị một âm mưu nào đó cướp đi sinh mạng, biến thành một thi thể, lưu lạc trong núi sâu này.
Hắn nhớ lại bóng hình xinh đẹp mà mình nhìn thấy trước khi rơi xuống thung lũng...
Là cô ấy đã cứu hắn.
“Cô nương?”
Hắn cố gắng tìm kiếm tung tích của người phụ nữ đó.
Trong thung lũng tĩnh lặng yên bình. Ngoài tiếng côn trùng thỉnh thoảng vang lên, mọi thứ đều im ắng.
Người đàn ông chờ đợi.
Có lẽ người phụ nữ đó đã rời đi rồi?
...