Mà tình hình của A Hoang có vẻ hơi nghiêm trọng, cần phải châm cứu để thải độc. Trong thời gian ngắn như vậy, lang trung làm gì có thời gian chuẩn bị phương pháp châm cứu?
Ông ta vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để lang trung châm cứu cho con trai, nhưng bây giờ đột nhiên xuất hiện một thanh niên trẻ tuổi, nói rằng cơ thể nó không sao.
Lý gia chủ đương nhiên sẽ không hoàn toàn tin lời hắn.
Thanh niên nhe răng cười, giọng nói ôn hòa mà quả quyết: “Đương nhiên.”
Hắn từ trong lòng lấy ra mấy gói giấy, mở ra đặt trên bàn.
“Những thứ này, Lý thúc có nhận ra không?”
Hắn mỉm cười hỏi.
Lý gia chủ nhìn lướt qua, lắc đầu nói: “Không nhận ra.”
“Ha ha.” Thanh niên cười rồi thu lại các gói giấy, “Nếu đã không nhận ra, vậy chúng ta cũng không cần phải hợp tác nữa. Lý thúc, cáo từ.”
Nói xong, hắn quay người rời đi. Bóng lưng thẳng tắp.
...
Ba ngày sau, Tô Hoang đến ngọn núi gần đó để rèn luyện.
“Auuuu~~~”
Một tiếng sói tru vang vọng khắp núi rừng.
Giây tiếp theo, mấy con sói hoang hung tợn từ sâu trong rừng lao ra, sát khí đằng đằng lao về phía hắn.
Một con sói xám nhe nanh múa vuốt xông tới. Móng vuốt sắc bén của nó cào về phía cổ họng hắn.
Cảnh này dọa cho một đám trẻ con bên đường hét lên thất thanh.
“Auuuu!!!”
Một con thú con bị giật mình, đột ngột đứng dậy, nhảy một phát đến trước mặt hắn.
Tốc độ của nó nhanh như tia chớp, vậy mà lại chặn được đòn tấn công của con sói xám kia.
“Meo!” Thú con gầm lên, móng vuốt sắc bén vung ra.
Con sói xám không kịp đề phòng, bị cào rách đầu, máu tươi bắn tung tóe.
Sói xám tức giận gầm rống.
Mấy con sói xám khác cũng chú ý đến bên này.
“Auuuu—”
“Auuuu—”
Một tiếng sói tru, bầy sói nhanh chóng bao vây hai người họ, hung hăng trừng mắt nhìn.
Thú con lòng yêu con tha thiết, hung hãn chiến đấu với bầy sói xám. Móng vuốt nhỏ của nó vung lên vun vút, hung tợn xé xác sói xám thành từng mảnh.
Mùi máu tanh lan tỏa, kích thích bầy sói càng thêm điên cuồng.
“A Hoang, đừng đánh nữa, mau mang nó chạy đi.”
Lý gia chủ vội vã chạy đến, kéo lấy thú con rồi chạy.
Thú con giãy giụa không lại được cha mình, đành phải chạy theo ông.
Hai người nhanh chóng biến mất trong rừng sâu.
...
Một nén hương sau, bầy sói không truy tìm được hơi thở của con mồi, dần dần giải tán.
Đợi đến khi bầy sói hoàn toàn đi xa, hai người đàn ông trốn ở một bên mới lộ diện.
“Con mèo đen đó, vậy mà lại mạnh đến thế.”
Một trong hai người đàn ông tấm tắc khen ngợi. Trên má trái của hắn có một vết sẹo dữ tợn, giống như con rết bò khắp mặt, khiến hắn trông vô cùng xấu xí khó coi.
Đồng bạn của hắn là một nam tử trẻ tuổi hơn, mặt mũi trắng trẻo anh tú. Tay phải của hắn quấn băng, vẻ mặt u ám: “Không ngờ nhà họ Lý còn nuôi một con mèo yêu lợi hại như vậy.”
“Mèo yêu?”
Người đàn ông mặt sẹo cười khẩy: “Ta thấy là súc sinh thì đúng hơn.”
Nam tử trẻ tuổi liếc hắn một cái: “Bất kể là gì, tóm lại không phải là mèo yêu tầm thường.”
Người đàn ông mặt sẹo hừ một tiếng: “Sợ gì, ta đã thông báo cho sư huynh, ngày mai sư huynh sẽ đến.”
“Sư đệ.”
Nam tử trẻ tuổi cảnh giác nhìn quanh, hạ giọng nói: “Chuyện này tuyệt đối phải giữ bí mật.”
Người đàn ông mặt sẹo nghe vậy, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
Họ đến bên bờ sông. Sau đó, gặp phải Tô Hoang.
Tô Hoang thấy vậy, lập tức cảnh giác.
Hai người này đều là Luyện Khí tầng chín.
[Người đàn ông mặt sẹo ra tay trước, hai chưởng đánh ra, chưởng phong sắc lạnh lướt qua khiến bụi cỏ kêu xào xạc, khí thế bức người.]
Mà ở phía bên kia, nam tử trẻ tuổi kia thì đang đứng một bên chờ thời. Chỉ cần người đàn ông mặt sẹo giải quyết xong kẻ địch, nam tử trẻ tuổi liền có thể lập tức khống chế kẻ địch.
Sự phối hợp ăn ý này khiến người ta kinh hãi.
Đối mặt với chưởng phong mang theo linh lực hùng hậu của người đàn ông mặt sẹo, nam tử trẻ tuổi khẽ nhếch môi. Hắn từng bước lùi lại, ẩn mình vào bụi cây.
...