“Auuuu~”
Tiểu Tiên Tôn từ trong bụi cỏ ló đầu ra, đáy mắt ánh lên niềm vui sướng.
“Chiu chiu!”.
Tiểu gia hỏa phấn khích nhào tới, ôm cổ hắn cọ tới cọ lui.
Tiểu Tiên Tôn cười tủm tỉm nói: “Ngươi đến tìm ta à?”
“Chiu chiu?” Tiểu gia hỏa nghiêng đầu khó hiểu.
Tiểu Tiên Tôn khẽ chọc vào trán nó: “Đồ ngốc, ý ta là, tại sao ngươi lại đuổi theo đến tận đây?”
Tiểu gia hỏa nghiêm túc lắc đầu: “Chiu chiu!”
“Vậy ngươi theo dõi ta đến đây làm gì?”
Tiểu Tiên Tôn nghi hoặc nhìn nó.
Tiểu gia hỏa lại lắc đầu.
“Vậy quả trứng phượng hoàng ngươi muốn ăn đâu?”
Mắt tiểu gia hỏa sáng lên, móng vuốt nhỏ vẫy vẫy, “Chiu? Chiu?”
Nó nói nó muốn ăn trứng phượng hoàng của hắn!
“Phụt.” Tiểu Tiên Tôn không nhịn được cười.
Hắn xoa đầu nó, cưng chiều mỉm cười.
Tiểu Tiên Tôn đưa tiểu gia hỏa vào một sơn động trong rừng, lấy trứng phượng hoàng ra đưa cho nó.
“Chiu!”
Tiểu gia hỏa vui vẻ ngậm trứng phượng hoàng chạy ra ngoài, để lại một chuỗi tiếng kêu vui tai.
Tiểu Tiên Tôn đứng ngoài động nhìn nó đi xa, hồi lâu không nói gì.
Một lúc lâu sau, hắn thu lại ánh mắt, cúi đầu nhìn vỏ trứng nhỏ trong lòng, khóe môi nở một nụ cười trong trẻo, thanh khiết.
…
“Chiu chiu chiu~”
Tiểu gia hỏa chạy như điên, cuối cùng cũng đến được Phượng Hoàng Cốc, trên đường đi thu hút rất nhiều yêu thú vây xem.
Phượng Hoàng Cốc là một nơi thần kỳ.
Truyền thuyết kể rằng, sâu trong Phượng Hoàng Cốc có phượng hoàng sinh sống.
Nếu có thể ký kết khế ước với nó, liền có thể đạt được sự vĩnh sinh.
Vì vậy, mỗi năm, không biết có bao nhiêu tu sĩ muốn phá vỡ kết giới xông vào Phượng Hoàng Cốc để cầu khế ước.
Nhưng, chưa từng có ai thành công.
“Chiu~” Tiểu gia hỏa đứng trước Phượng Hoàng Cốc, do dự một lúc rồi dang đôi chân ngắn chạy vào trong.
Nó nhảy chân sáo đi vào phạm vi của Phượng Hoàng Cốc.
“Vút—”
Trong không khí vang lên tiếng gió rít chói tai.
Tiểu gia hỏa cảnh giác dừng lại, vểnh tai lắng nghe.
Bỗng nhiên, nó trợn tròn mắt, toàn thân lông tóc dựng đứng, lộ ra vẻ hung dữ đề phòng.
“Chiu~”
Nó ngẩng đầu, nhìn về phía nguồn phát ra tiếng gió, chỉ thấy bầu trời âm u, sấm sét cuồn cuộn, một vòng xoáy đen kịt lơ lửng giữa không trung, mơ hồ tỏa ra uy thế kinh khủng.
Trên vòng xoáy, có mấy con ma long thân hình khổng lồ đang lượn lờ.
Lúc này chúng đang nhìn xuống Phượng Hoàng Cốc với ánh mắt thèm thuồng.
Toàn thân tiểu gia hỏa cứng đờ, trên cái đầu nhỏ túa ra mồ hôi lạnh.
Nó không ngờ lại gặp phải Ma tộc, còn bị Ma tộc phát hiện!
Tiểu gia hỏa sợ hãi tột độ, co rúm người lùi lại hai bước, định lẻn vào Phượng Hoàng Cốc, nhưng vừa mới nhích một bước đã phát hiện một đôi mắt đỏ như máu quét tới.
Nó lập tức cứng đờ.
“Chiu?” Tiểu gia hỏa quay người, run rẩy nhìn người đàn ông mặc đồ đen sau lưng, ánh mắt rụt rè sợ hãi.
Ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông áo đen lướt qua tiểu gia hỏa, cuối cùng dừng lại trên vỏ trứng nhỏ trên lưng nó.
Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vỏ trứng hồi lâu, mới từ từ lên tiếng.
“Tiểu gia hỏa, ngươi có bằng lòng ký kết bản mệnh khế ước với ta không?”
Lời hắn vừa dứt, trên bầu trời Phượng Hoàng Cốc đột nhiên lóe lên một luồng sáng trắng chói mắt.
Ánh sáng trắng bao phủ quanh người đàn ông áo đen.
Một lát sau, một con tuyết ưng khổng lồ xuất hiện giữa không trung trên Phượng Hoàng Cốc.
“Gào!” Nó vỗ cánh gầm lên một tiếng giận dữ.
“Vút!”
Ánh sáng trắng hóa thành một sợi dây thừng màu vàng, đột ngột quấn về phía người đàn ông áo đen.
Đồng tử của người đàn ông áo đen co lại, nhanh chóng phản kích, linh lực tăng vọt, chấn vỡ sợi dây thừng màu vàng.
“Gào!” Tuyết ưng màu trắng lại vỗ cánh bay cao, một ngụm cắn vào vai người đàn ông áo đen, kéo hắn xuống.
Người đàn ông giãy giụa thoát khỏi phạm vi tấn công của tuyết ưng, nép vào một nơi an toàn.