Tiểu gia hỏa cao hứng đến mức đuôi vểnh lên tận trời.
Người đàn ông đặt nó xuống đất, nói: “Ta cần đi lấy dược liệu.”
“Meo meo meo!” Được nha!
Người đàn ông cầm lấy thanh kiếm bên cạnh, đi ra khỏi phòng.
Tiểu gia hỏa một đường đi theo sau lưng hắn.
Nó vừa rồi đã lén kiểm tra qua, thế giới này cũng không phải tận thế, bởi vậy trong không khí tràn ngập tro bụi, độc tố cùng virus, toàn bộ đều là bình thường.
Nó thở phào nhẹ nhõm, chậm rì rì đi dạo tới phòng bếp.
Trong phòng bếp chất đống một ít rau quả và thịt, tiểu gia hỏa tiến lại gần ngửi, quả nhiên toàn là khí tức của virus tang thi.
Nó nhăn mũi, một trảo vỗ lên bàn.
Cái bàn rắc một tiếng vỡ vụn.
Tiểu gia hỏa hừ hừ hai tiếng, ngạo kiều quay đầu bước đi.
...
Cùng lúc đó, Tô Hoang cũng dần dần tới gần.
Hắn đứng ở bên ngoài thôn trang, nhìn ngôi làng này.
Thôn trang này tuy rằng rách nát, nhưng loáng thoáng có thể nhìn ra, niên đại khá xa xưa.
Hắn híp híp mắt, đáy lòng hiện lên vô số ý niệm.
Cuối cùng hắn vẫn lựa chọn ẩn nấp trước, tìm cơ hội lại đi vào.
...
Sáng sớm hôm sau.
“Gâu gâu gâu —— Gâu gâu gâu!” Tiểu gia hỏa ở bên ngoài kêu đến phá lệ náo nhiệt.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề, mở cửa: “Hửm?”
Tiểu gia hỏa hưng phấn cực kỳ, chỉ vào trung tâm thôn, ra hiệu người đàn ông đi theo nó.
Người đàn ông nhướng mày, đi theo nó cùng nhau tiến vào trong thôn.
Ngôi làng này rất lớn, rộng rãi hơn những thôn làng trước đó nhiều, hơn nữa phong cách kiến trúc hoàn toàn khác biệt, hiển nhiên là có người từng ở.
Tiểu gia hỏa hưng phấn không thôi, nó không kịp chờ đợi kéo người đàn ông, đi thẳng tới trung tâm thôn.
Thân phận của nó đặc thù, cho nên bình thường nó rất ít khi đặt chân đến nơi đông người. Lần này sở dĩ sẽ dẫn người đàn ông tới, là bởi vì trên người hắn dính virus, nếu hắn chết, mình chẳng phải là lại không có cơm ăn sao?!
Cho nên tiểu gia hỏa mới kịch liệt ngăn cản người đàn ông như vậy.
Nó bây giờ nghèo lắm, đồ ăn vặt hôm qua đã sớm ăn sạch rồi, hôm nay sáng sớm tinh mơ, mèo con lại đói bụng, chỉ có thể tủi thân liếm đế giày người đàn ông.
“Chúng ta đi đến đó làm gì?” Người đàn ông buồn cười hỏi.
Tiểu gia hỏa không thèm để ý đến hắn.
Rất nhanh, bọn họ liền đi tới vị trí trung tâm thôn lạc.
“Meo meo meo meo meo meo?”
Tiểu gia hỏa hưng phấn nhìn một đôi vợ chồng trước mắt, trong miệng không ngừng kêu gọi, đáy mắt tràn lan nước mắt.
Nó rốt cuộc cũng tìm được cha mẹ rồi.
Nó kích động vạn phần xông lên.
Nhưng mà, ngay tại sát na nó sắp nhào lên người hai người kia, hai cỗ thi thể lạnh băng không hề có điềm báo trước ngã xuống.
“Meo!” Nó kinh hoảng kêu to, sau đó đặt mông ngồi trên mặt đất.
Người đàn ông cũng bị giật mình, vội vàng tới đỡ lấy nó.
Nó co rụt lại lùi về phía sau, dường như nhận phải sự kinh hãi cực độ, toàn thân trên dưới đều toát ra hàn khí lạnh lẽo.
“Đừng sợ đừng sợ, bọn họ chỉ là ngủ thiếp đi thôi.” Người đàn ông an ủi nó.
Nhưng mà, lời hắn còn chưa dứt, hai người kia đột nhiên mở mắt, ánh mắt âm sâm khủng bố.
Đồng tử người đàn ông bỗng nhiên co rút lại, hắn theo bản năng che chở tiểu gia hỏa, cảnh giác nhìn hai người trước mắt.
“Các ngươi là ai?!” Hắn trầm giọng hỏi.
Động tác của hai cỗ thi thể lập tức dừng lại.
Bọn họ liếc nhìn nhau, chậm rãi từ dưới đất bò dậy.
“Meo.” Tiểu gia hỏa trốn ở sau lưng người đàn ông, thò đầu ra nhìn bọn họ, tròng mắt xoay tròn, không biết đang suy nghĩ gì.
Người đàn ông nhíu mày, hắn nhìn ra được. Hai người này căn bản không có sinh cơ, có lẽ chỉ là bởi vì quá lâu không hô hấp, thân thể xảy ra vấn đề mà thôi.
Hắn đang chuẩn bị nhắc nhở bọn họ nên nghỉ ngơi, liền nghe thấy một người phụ nữ trong đó khàn giọng mở miệng.
Giọng nói của bà ta mười phần thô kệch khó nghe, giống như giấy nhám cọ vào thủy tinh phát ra tạp âm chói tai.
“Ngươi là người phương nào?” Bà ta hỏi: “Vì sao lại tới nơi này?”