“Meo??”
“...”
...
Một tháng sau.
Mèo sữa con cuối cùng đã hóa hình thành công, biến thành một bé mèo con moe moe, lại còn mềm mại bông xù, giống như một cục kẹo bông, trông vô cùng đáng yêu.
“Tiểu Thất?” Nhìn bé con dễ thương trước mặt, thiếu niên khẽ nhướng mày, giọng điệu có phần ghét bỏ, “Sao ngươi lại biến thành bộ dạng này?”
Tiểu Thất trong ký ức của cậu ta không phải thế này, ít nhất không nên béo ú, tròn vo như vậy, mà phải là một con báo nhỏ xinh đẹp.
Mèo con ngây thơ nhìn cậu ta.
“... Thôi bỏ đi.” Thiếu niên xoa xoa mi tâm, “Ngươi vào nhà nghỉ ngơi trước đi, lát nữa ta đưa ngươi đi mua vài bộ quần áo mới.”
Mèo con vừa nghe, mắt liền sáng lên, lập tức nhảy vào lòng thiếu niên, nịnh nọt nói: “Meo~ Cảm ơn nha meo~”
“Không có gì.” Thiếu niên bế mèo con lên nhét vào ổ.
Mèo con thoải mái híp mắt lại, nó đưa vuốt ra sờ sờ lớp lông mềm mại bông xù trên bụng, không nhịn được thì thầm một tiếng: “Thoải mái quá đi~”
Thiếu niên mặt không cảm xúc xách nó ra ném sang một bên, lạnh lùng nói: “Đừng có đụng lung tung vào đồ của ta.”
Mèo con không dám làm càn, ngoan ngoãn co ro trong góc tường, mắt long lanh nhìn vị “sĩ quan hốt phân” của nó.
Thiếu niên liếc thấy ánh mắt của nó, khẽ cụp mắt xuống, một lát sau, đột nhiên lấy điện thoại ra.
[Mèo con vui mừng, vội vàng sáp lại gần.]
Thiếu niên bấm nút gọi, “Alô? Dì ạ? Dì có thể mang ít sữa bò qua được không ạ? Vâng, cảm ơn dì.”
Cúp điện thoại xong, mèo con lập tức lao tới, “Meo meo meo meo meo~” Mau đưa sữa trên tay ngươi cho ta~
Thiếu niên liếc xéo nó một cái, hừ nhẹ một tiếng, xoay người về phòng.
Mèo con:??? QAQ
Mèo con buồn bực ngậm cốc uống sữa, nó nhìn thiếu niên đang ngủ say trên giường, mắt đảo tròn. Nó lén lút đến gần thiếu niên, đưa vuốt ra, lặng lẽ luồn vào trong chăn, sau đó tóm lấy cánh tay thiếu niên đang gối đầu, nhanh chóng nhét vào miệng.
“Meo!”
Mèo con thỏa mãn mút vị trên đầu ngón tay, nó ngẩng đầu lên, nở một nụ cười lấy lòng với thiếu niên: “Meo~”
Tuy nhiên, thiếu niên vẫn nhắm mắt.
Mèo con có chút nản lòng buông ngón tay xuống, nhìn thiếu niên vẫn nhắm mắt ngủ say, trong lòng thở dài. Haiz... tiểu chủ nhân vẫn không chịu để ý đến nó.
Lần này, thiếu niên không tỉnh lại, mèo con do dự, chậm rãi vươn dài lưỡi, nhẹ nhàng liếm liếm lòng bàn tay thiếu niên, cố gắng đánh thức cậu ta, đáng tiếc thiếu niên vẫn không có bất kỳ phản ứng nào.
Nó thất vọng cúi đầu.
Nó đã rất cố gắng tìm cách đánh thức tiểu chủ nhân rồi, nhưng tại sao cậu ấy vẫn không chịu mở mắt nhìn nó một cái chứ?
Thiếu niên dường như cảm nhận được điều gì đó, đột nhiên mở mắt, đối diện với đôi mắt ngơ ngác mờ mịt của mèo con. Cậu ta nhíu mày, đưa tay véo tai mèo con, xách nó lên.
“Meo?” Mèo con ngơ ngác nhìn hành động đột ngột này.
Thiếu niên nhìn móng vuốt hồng hào của mèo con, lại nhìn bộ lông của nó, mày nhíu càng chặt hơn, “Tại sao ngươi luôn thích dùng cách này để đánh thức ta?”
Mèo con: “...” Ủa? Chẳng lẽ vì động tác của mình quá dịu dàng? Nên thiếu niên mới nghĩ mình đang dùng vuốt trêu chọc cậu ta?
“Ta hình như vừa nghe ngươi nói gì đó như ‘meo’?”
Mèo con vội vàng vẫy vuốt: “Meo meo meo?” Ta không có meo! Ngươi chắc chắn là bị ảo giác rồi meo meo! Ta vừa rồi không nói gì cả!
...