“Được rồi sư huynh.”
Người đàn ông kia chắp tay với nàng, “Ta tên là Lăng Vân, là đại đệ tử của Tiên Vũ Tông, thiên phú tu luyện không tầm thường. Sư phụ bảo ta chăm sóc ngươi thật tốt.”
Tiêu Ngọc Lân cũng vội vàng nói: “Còn có ta! Sư huynh, huynh cũng nhớ kỹ, ta tên là Tiêu Ngọc Lân, là fan trung thành nhất của huynh, huynh nhất định phải chiếu cố ta nhiều hơn a.”
“Được được được, ta đều nhớ kỹ.” Tô Hoang bật cười nói.
“Sư huynh tạm biệt, ta đi giúp chưởng môn tìm Luyện Khí Sư đây.”
Tiêu Ngọc Lân nói xong liền ba chân bốn cẳng chạy mất.
Lăng Vân cũng cáo từ rời đi.
Còn lại Tô Hoang du tẩu trên đường phố.
“Tiểu cô nương, ngươi cũng cần túi trữ vật sao?”
Bỗng nhiên bên cạnh truyền đến một thanh âm già nua mà đục ngầu, Tô Hoang quay đầu nhìn lại, phát hiện cửa hàng bán đan dược có một lão giả râu tóc bạc trắng đang đứng.
“Ta cần mua một cái túi trữ vật không gian.”
Tô Hoang nói, “Không biết không gian bên trong này có bao nhiêu?”
“Năm trăm mét vuông, đủ để bỏ xuống bất cứ thứ gì trong tòa thành trì này.” Lão giả nói.
“Lớn như vậy.” Tô Hoang nhịn không được tặc lưỡi, “Bất quá cái giá này...”
“Giá tiền ngươi yên tâm, chúng ta già trẻ không gạt.”
“Được.” Tô Hoang cắn răng móc tiền trả tiền đặt cọc, sau đó lấy ra một gốc Thiên Niên Băng Lan, giao cho lão giả, “Làm phiền ngài, giúp ta chế tạo một cái đi.”
Lão giả cười híp mắt nói: “Khách khí rồi, khách khí rồi.”
Hắn đưa tay rạch vài đường lên nhẫn trữ vật của Tô Hoang.
“Rắc ——” Nhẫn trữ vật nháy mắt vỡ vụn, sau đó lão giả ném một hạt giống vào trong thủy tinh cầu.
Một lát sau, hạt giống nảy mầm, nhanh chóng lớn lên thành một cây non, cây non chậm rãi biến thô biến cao, cành lá rậm rạp.
“Xong rồi.”
Lão giả mỉm cười, “Nhẫn trữ vật đã hoàn công, chỉ chờ ngươi đem không gian lấp đầy vào, nó liền triệt để thuộc về ngươi.”
Tô Hoang cảm thụ không gian trong nhẫn, quả nhiên lớn hơn rất nhiều.
“Đa tạ ngài.”
Nàng từ trong ngực lấy ra một khối linh thạch đưa qua, “Đa tạ tặng phẩm.”
“Ha ha.”
Lão giả cười đem linh thạch nhét vào trong tay áo, sau đó nói, “Lão phu thấy ngươi cốt cách thanh kỳ, tất nhiên tiền đồ vô lượng. Ngày sau có cơ hội, chúng ta lại hợp tác nha.”
Nói xong liền phiêu nhiên rời đi.
Tô Hoang dở khóc dở cười nhìn theo hắn rời đi, sau đó đem nhẫn không gian đeo ở bên hông, nhấc chân đi vào cửa hàng bên cạnh.
“Cô nương muốn chút gì?” Tiểu nhị nhiệt tình đón lấy.
“Cho ta một ít đan dược loại phòng ngự, công kích, phụ trợ.” Tô Hoang nói, “Càng đắt càng tốt.”
“Vậy phải xem ngài muốn mua đan dược dáng dấp ra sao.” Tiểu nhị cười híp mắt nói, “Đan dược loại phòng ngự, ngài muốn loại hình nào?”
“Tính phòng ngự, tính công kích, chữa thương trị bệnh, đều có thể.” Tô Hoang dừng một chút, lại bổ sung, “Mau chóng giúp ta chuẩn bị đầy đủ.”
Tiểu nhị nghe nàng nói như vậy, lập tức càng thêm nhiệt tình: “Ta lập tức đi làm thủ tục cho ngài.”
Tô Hoang gật đầu.
Nửa tháng sau, Tô Hoang từ một nhà đấu giá nào đó ở Tiên Vũ Thành đi ra, sắc mặt ngưng trọng đi ra ngoài, đột nhiên bị người ngăn lại.
“Các ngươi là ai!”
Tô Hoang nhíu mày nhìn hai phụ nhân trung niên xa lạ trước mặt, các bà mặc váy tím thống nhất, nhìn qua giống như hạ nhân của gia tộc nào đó.
“Ngươi chính là Tô Hoang?”
Người bên trái thản nhiên hỏi, “Chúng ta phụng mệnh Nhị gia đưa ngươi hồi phủ.”
Tô Hoang cảnh giác lui lại một bước: “Ta đi theo các ngươi.”
“Không vội không vội, Nhị gia đêm nay thiết yến, cố ý phân phó nô tỳ chúng ta phải sớm đón ngươi trở về.”
Một vị ma ma khác nói, “Mời đi, Nhị gia ở trong phủ chờ đã lâu.”
Tô Hoang mím môi.