Tô Hoang nhe răng cười với bà ta:
“Ngươi yên tâm, ta không chạy.”
Biểu tình nàng thành khẩn, khiến người ta không thể hoài nghi.
Thế là ma ma gật đầu: “Vậy ngươi đi theo ta.”
Hai người rời khỏi trạch viện, dọc theo đường mòn gập ghềnh một đường đi về phía trước.
Tô Hoang quan sát cảnh sắc chung quanh, trong lòng âm thầm kinh ngạc với sự cường đại và hào phóng của Lăng Vân Tông.
Chỉ riêng trạch viện này, liền giàu có gấp trăm lần Thẩm gia.
Nàng bỗng nhiên có chút lo lắng cho vị hôn phu của mình, hắn có thể chống đỡ được Thẩm gia sao?
“Ngươi đang nghĩ gì đấy?” Ma ma liếc nàng một cái, “Còn không mau đi.”
Tô Hoang lắc đầu, cất bước đuổi theo.
Rất nhanh hai người liền tới chỗ ở của Lăng Vân Phong chủ, lúc này trong phòng truyền đến một trận tiếng cười đùa:
“Nhị ca, công pháp tu luyện của huynh thật tuyệt, dạy ta nữa đi.”
Tô Hoang nghe ra chủ nhân của giọng nói, chính là Thẩm Hạo.
Mà giọng nói của một người khác dường như rất quen thuộc...
Chẳng lẽ là...
“Ha ha ha, cái này đệ học không được.”
Một thanh âm già nua vang lên: “Trừ khi đệ đạt tới cảnh giới Kim Đan, nếu không tuyệt đối không có hy vọng.”
Tô Hoang hơi ngẩn ra.
“Nhị thúc!” Thẩm Hạo làm nũng nói, “Thúc dạy ta nữa đi mà!”
“Đây không phải công pháp tu luyện bình thường, nó cần thiên phú.” Thanh âm kia nói, “Đệ không thích hợp học tập.”
“Ta mặc kệ, dù sao Nhị thúc thúc phải dạy ta.”
Thẩm Hạo lầm bầm nói: “Nếu không ta liền nói cho cha mẹ biết, thúc lén giấu tiền riêng.”
Trong phòng truyền đến tiếng vang trầm thấp rất nhỏ.
Thẩm Hạo lập tức im tiếng, một lát sau, mới tủi thân nói: “Được rồi, ta biết rồi, Nhị thúc thúc đừng nóng giận.”
Tô Hoang ở trong lòng cảm khái, địa vị của Thẩm Hạo ở Thẩm gia quả nhiên rất cao, cho dù là người lạnh lùng như Thẩm Trường Phong cũng nhịn không được sủng ái hắn vạn phần.
“Ngươi đã đến rồi.” Thanh âm già nua tiếp tục nói, “Ta là Thẩm Trường Phong, Nhị thúc của Thẩm Hạo, một trong những trưởng lão của Thẩm gia.”
Tô Hoang chắp tay hành lễ: “Gặp qua trưởng lão.”
“Ừm.” Thẩm Trường Phong nói, “Ta nghe nói, ngươi muốn gả vào Thẩm gia?”
Tô Hoang gật đầu: “Phải.”
“Yêu cầu này ngược lại cũng không sai.”
Thẩm Trường Phong cười nói: “Ngươi là chi nhánh Thẩm gia, gả cho dòng chính chúng ta, đối với ngươi mà nói, xác thực xem như trèo cao.”
Tô Hoang nói: “Đa tạ trưởng lão thể lượng.”
“Chúng ta lần này gọi ngươi tới, chính là vì thương lượng hôn sự của ngươi và Thẩm Hạo.”
Thẩm Trường Phong nói:
“Theo lý thuyết, Thẩm Hạo đã đến tuổi cập quan, sớm nên cưới vợ sinh con. Chúng ta cũng không thể làm trễ nải hạnh phúc cả đời của nó. Nhưng hôm nay thân phận của nó xấu hổ, nếu cưới con gái thế gia quý tộc, lại sợ chọc giận người của Thánh Tôn Điện, bởi vậy chúng ta suy đi nghĩ lại, cảm thấy ngươi ngược lại là không tệ.”
Trong lòng Tô Hoang lộp bộp một tiếng.
Quả nhiên, Thẩm Trường Phong tiếp lời nói:
“Ngươi là một cô nương thông minh, hẳn là biết rõ tình trạng hiện nay của Thẩm gia. Ngươi sau khi gả vào Thẩm gia, chúng ta có thể che chở ngươi cơm áo không lo, ngươi không cần lo lắng hãi hùng. Ngày sau Thẩm gia nếu là hưng thịnh, không thiếu được vinh hoa phú quý của ngươi, quan trọng hơn là, ngươi sẽ trở thành chính thê của tân gia chủ Thẩm gia chúng ta. Điều kiện như vậy đủ để rất nhiều người chạy theo như vịt, ngươi suy nghĩ kỹ chưa?”
“Ý của trưởng lão là...”
“Nếu ngươi nguyện ý gả vào Thẩm gia, tiền quan tài của mẫu thân ngươi, Thẩm gia chúng ta có thể thay bà ấy dưỡng lão tống chung.” Thẩm Trường Phong nói.
Tô Hoang mím môi.
“Như vậy, ngươi cũng không cần vì bạc mà phát sầu nữa. Hơn nữa ta có thể đáp ứng ngươi, chỉ cần ngươi giúp Thẩm gia sinh hạ lân nhi, Thẩm gia tất nhiên sẽ thiện đãi ngươi.”
Tô Hoang vẫn trầm mặc, dường như đang do dự.
“Đừng có giả bộ nữa.”
Thẩm Hạo ở một bên châm chọc khiêu khích nói: “Ngươi hư giả như vậy, ai sẽ tin ngươi?”