“Bốp!”
Một tiếng nổ lớn vang lên, lão già áo choàng đen hét thảm một tiếng.
Thân thể lão ta như một quả đạn pháo bay ra ngoài.
Hung hăng đập vào bức tường ở phía xa, sau đó rơi xuống.
“Khụ khụ…”
Lão ta ôm ngực, khó khăn ho khan hai tiếng, máu tươi trong miệng phun ra, nhuộm đỏ cả bàn tay và vạt áo.
Sắc mặt lão già áo choàng đen trắng bệch như giấy, rõ ràng đã bị trọng thương, đến bò dậy cũng không nổi.
Tuy nhiên, lão ta vẫn cố gắng gượng đứng dậy.
Ánh mắt như muốn nứt ra mà trừng trừng nhìn Tô Hoang: “Ngươi, ngươi dám làm gia chủ của chúng ta bị thương, ta phải khiến ngươi sống không bằng chết.”
Lời lão ta vừa dứt, liền nghe thấy một tiếng hừ ét ét từ bên cạnh.
“Hít!” Lão già áo choàng đen hít một hơi khí lạnh, quay đầu nhìn chủ tử của mình.
Chỉ thấy gã đang nằm trên đất thở dốc đau đớn.
Cánh tay trái của gã đã gãy lìa, trên ngực bụng có một cái lỗ lớn bằng miệng bát. Máu tươi ào ạt chảy ra.
Mà kẻ đầu sỏ gây ra tất cả chuyện này, chính là tên nhóc kia!
Lão già áo choàng đen nghiến răng nghiến lợi nói: “Thằng ranh con! Ngươi muốn chết!”
Trong nháy mắt, lão ta lấy ra một cây cung dài, giương cung lắp tên, kéo căng dây cung, nhắm thẳng vào hắn.
Lão ta cười lạnh nói: “Nhóc con, đừng trách ta, đây đều là do ngươi ép ta!”
Sau đó, “vút” một tiếng, lão ta buông ngón tay, một mũi tên màu bạc rời khỏi dây cung, nhanh như điện chớp.
Mũi tên vẽ một đường parabol trong không khí, lao nhanh về phía Tô Hoang.
Tốc độ của nó cực nhanh, trong nháy mắt đã đến trước mặt hắn.
Tuy nhiên, Tô Hoang vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Mũi tên đó cứ thế dừng lại ở vị trí cách hắn ba tấc.
Đồng tử của lão già áo choàng đen co rút mạnh, kinh hãi nhìn Tô Hoang.
Lão ta dường như không ngờ đối phương lại có thể dùng tay không bắt được mũi tên này!
Lão ta nghiến răng nghiến lợi, lại dùng sức lần nữa.
Thế nhưng, dù lão ta có gắng sức thế nào, mũi tên vẫn luôn dừng lại trước mặt hắn, không hề động đậy.
Lúc này, Tô Hoang u ám nói: “Ta ghét nhất là bị người khác uy hiếp.”
Lòng lão già áo choàng đen chùng xuống, tim đập thình thịch.
Lão ta biết, hôm nay, e là mình không sống nổi rồi!
Thế là, lão ta liều mạng điên cuồng thúc giục năng lượng nguyên tố trong đan điền, rót vào cây cung dài.
Trong phút chốc, cây cung dài rung động dữ dội.
“Ầm!”
Một luồng sáng trắng chói mắt đột nhiên nổ tung, hóa thành một quả cầu ánh sáng trắng rực rỡ, bắn về phía Tô Hoang.
Ánh mắt Tô Hoang ngưng lại.
“Ong…” Toàn thân hắn đột nhiên bốc lên một luồng sáng màu xanh lục đậm đặc, chặn đứng quả cầu ánh sáng trắng kia.
“Ầm ầm ầm!”
Ánh sáng trắng hung hăng va vào tấm chắn sáng màu xanh lục, phát ra âm thanh điếc tai nhức óc.
“Rắc… rắc…” Tấm chắn sáng màu xanh lục phủ đầy những vết nứt như mạng nhện.
Trong lòng lão già áo choàng đen dâng lên một trận cuồng hỉ.
“Ha ha ha! Thằng nhóc thối, ngươi chết chắc rồi!”
Tô Hoang nhíu mày nhìn tấm chắn sáng màu xanh lục, sau đó chậm rãi nói: “Yếu thật đấy…”
“… Có ý gì?” Lão già áo choàng đen ngây người.
Tô Hoang giơ tay lên, co ngón tay thành trảo, vung về phía tấm chắn sáng màu xanh lục.
“Xoảng!”
Tấm chắn sáng màu xanh lục lập tức vỡ tan.
Một cơn cuồng phong sắc bén từ trong tay áo hắn quét ra.
“Ầm!”
Trong nháy mắt, cuồng phong nổi lên, trực tiếp hất văng lão già áo choàng đen, sau đó hung hăng đè lên lưng lão ta.
“Ự…”
Sắc mặt lão già áo choàng đen đỏ bừng, suýt nữa thì nôn ra một ngụm máu tươi.
Lão ta cắn chặt răng, gắng sức giãy giụa.
Nhưng lão ta càng giãy, lực đè trên vai càng lớn, trực tiếp nghiền nát xương bả vai của lão ta.
“Ngươi…” Lão ta nghiến răng nghiến lợi nhìn Tô Hoang, hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
“Rắc… rắc…”