Tô Hoang chớp chớp mắt, không dám tin.
“Sư phụ?” Hắn do dự một lát, nhỏ giọng hỏi: “Người... người thật sự không cần ta nữa sao?”
Hắn còn muốn thử lại lần nữa: “Sư phụ, ta đảm bảo sẽ không bao giờ nghịch ngợm gây sự nữa, ta nhất định sẽ ngoan ngoãn...”
Lời còn chưa dứt, bên hông hắn bỗng nhiên truyền đến một trận đau nhức kịch liệt, cả người trong nháy mắt bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.
Tất cả những chuyện này đến quá bất ngờ không kịp đề phòng, Tô Hoang nằm rạp trên mặt đất, thống khổ rên rỉ.
“Sư... Sư phụ?” Tô Hoang gian nan quay đầu lại, nhìn về phía Sư phụ hắn, vẻ mặt đầy mờ mịt cùng khó hiểu.
Sư phụ tại sao lại làm hắn bị thương?
Người đàn ông áo đen nhìn bóng người nằm trên mặt đất, đạm mạc nói: “Ta không rảnh dạy dỗ ngươi, ngươi tốt nhất mau chóng thích ứng với Thanh Thành Phái, nếu không, ta sẽ đích thân phế bỏ ngươi.”
Tô Hoang nghe vậy toàn thân run rẩy, hốc mắt đỏ hoe: “Sư phụ...”
Người đàn ông áo đen phớt lờ hắn, cất bước rời đi.
Đợi tiếng bước chân của người đàn ông áo đen hoàn toàn biến mất, Tô Hoang mới chống thân thể bò dậy, lảo đảo chạy ra khỏi sơn động.
Hắn chạy vào trong rừng, nhìn quanh tìm kiếm, muốn tìm thấy bóng dáng quen thuộc kia.
Hắn chạy mệt rồi, dừng bước lại, chống đầu gối thở dốc.
Hắn ngẩng đầu, nhìn quần thể núi non trùng điệp dưới ánh trăng, trong lòng đột nhiên dâng lên nỗi sợ hãi to lớn.
Nếu hắn không bao giờ gặp lại Sư phụ nữa thì sao?
Hắn nhớ tới từng đọc qua một đoạn văn ——
Mỗi một đứa trẻ đều khao khát tự do. Nhưng chúng đều biết, chúng không cách nào có được tự do, thậm chí ngay cả cơ hội lựa chọn cũng không có.
Cha mẹ hắn đã chết, quê hương cũng không còn, thứ duy nhất có thể ký thác niệm tưởng về tự do của chúng, chính là bái nhập Thanh Thành Phái.
Hắn không muốn rời khỏi nơi này.
Nhưng hắn càng sợ, Sư phụ không cần hắn nữa...
Tô Hoang ôm chặt ngực, cơn đau âm ỉ ập đến.
Hắn cúi đầu, nước mắt lã chã rơi xuống.
Hắn nghẹn ngào: “Oa...”
Người đàn ông áo đen vừa đi ra, liền nghe thấy tiếng khóc của Tô Hoang, y hơi ngẩn ra, lập tức tăng tốc độ đi ra ngoài.
“Sư phụ!” Tô Hoang ngước đôi mắt đẫm lệ, mong chờ nhìn y.
“Ngươi khóc cái gì?” Người đàn ông áo đen sa sầm mặt hỏi, trong lòng y ẩn ước dâng lên một cỗ khó chịu không tên: “Ai bắt nạt ngươi rồi?”
Tô Hoang lắc đầu: “Không có...”
“Hửm?” Người đàn ông áo đen nhướng mày.
Tô Hoang cắn môi, lấy hết dũng khí, nghiêm túc nói: “Sư phụ, ta thật sự đã cải tà quy chính rồi, người đừng đuổi ta đi được không?”
Người đàn ông áo đen mặt không biểu tình nhìn chằm chằm hắn, không nói gì.
Tô Hoang cuống lên: “Sư phụ, cầu xin người.”
Người đàn ông áo đen trầm mặc hồi lâu: “Ngày mai khởi hành đi Vân Nhai Tông.”
Tô Hoang ngẩn ra: “Vân Nhai Tông? Ta không đi!”
Hắn ghét nơi đó, nơi đó không có một người bạn nào, tất cả mọi người đều lừa gạt hắn, chế giễu hắn.
Hắn ghét đi đến cái nơi người ăn thịt người đó, ghét những kẻ coi thường hắn.
Hắn thà ở lại Thanh Thành Phái, cũng không muốn đi Vân Nhai Tông.
Người đàn ông áo đen lẳng lặng nhìn hắn.
Tô Hoang bướng bỉnh ngẩng cổ: “Ta muốn ở lại đây, người đi đâu, ta liền đi đó.”
Người đàn ông áo đen mím chặt môi mỏng, nửa ngày sau, y buông lỏng: “Ngươi về phòng trước đi, ta đi tắm rửa.”
“Được, Sư phụ, ta đợi người.”
...
Hôm sau, khi trời tờ mờ sáng, Tô Hoang từ trong mộng bừng tỉnh, vội vàng mặc quần áo rửa mặt.
Hắn đứng ở cửa nhìn vào trong phòng.
Trong phòng trống rỗng.
Chăn đệm gấp đến chỉnh tề, hiển nhiên Sư phụ tối hôm qua căn bản không trở về.
Tô Hoang ngẩn người, trong lòng có chút hoảng loạn.
Sư phụ không cần hắn nữa sao?
Hắn gãi gãi đầu, xoay người đi múc nước nóng tắm rửa.
Sau khi tắm xong, hắn thay một bộ quần áo sạch sẽ, lại dùng lược chải chuốt mái tóc rối bời cho suôn mượt, lúc này mới ra khỏi cửa.