“Lừa ai thế? Đá này lại không đáng giá, ngươi dùng mấy hòn đá rách nát nhặt được để ra vẻ ta đây có thú vị không?”
Một tên tiểu ăn mày khác cười nhạo nói.
“Ai nói không đáng giá? Cái này rõ ràng đáng giá hơn nhiều so với mấy hòn đá rách của ngươi!”
Tên tiểu ăn mày kia tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Ta nói cho ngươi biết, hòn đá này của ta lai lịch không đơn giản đâu.”
“Ô hô, còn dám chém gió? Ngươi kiếm đâu ra thế? Nói nghe xem?”
Tên tiểu ăn mày bĩu môi, kiêu ngạo ngẩng đầu: “Các ngươi đoán xem!”
“Ta đoán cái búa ấy, mau nói, rốt cuộc là ở đâu.”
“Ngươi mới là cái búa.” Tên tiểu ăn mày khinh bỉ nhìn hắn một cái: “Ta là nói ngươi là cái búa.”
“Mẹ kiếp!” Tên tiểu ăn mày xắn tay áo lên định xông tới: “Ngươi nói ai là cái búa? Tin không ta đánh chết ngươi?!”
Một tên tiểu ăn mày khác thấy thế, vội vàng ngăn hắn lại: “Được rồi được rồi, chúng ta tiếp tục đào đá, đừng cãi nhau với loại ăn mày thối tha này.”
“Hừ!” Tên tiểu ăn mày được gọi là Chùy Tử hừ lạnh một tiếng.
“Đúng rồi.” Chùy Tử đột nhiên hỏi: “Vừa nãy ngươi viết gì trong thư thế?”
“Ta nói cho ngươi biết, ngươi đừng có đánh chủ ý xấu, đây chính là di vật duy nhất sư phụ để lại cho ta, các ngươi muốn cướp đoạt thì đừng trách ta không khách khí.”
“Xì.” Một tên tiểu ăn mày khác đảo mắt xem thường: “Ta đã nói rồi mà, nhìn một cái là biết ngươi không giống người tốt!”
“Ai nói ta không phải người tốt, ta nói cho ngươi biết...” Chùy Tử phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn.
“Được rồi được rồi, ta sai rồi, được chưa?” Tên tiểu ăn mày kia vội vàng nói: “Ta đảm bảo, ai dám cướp đồ của ngươi, ta giúp ngươi đánh hắn.”
“Coi như ngươi thức thời!”
Ba người lại cười hi hi ha ha ầm ĩ lên.
Ba tên tiểu ăn mày này là đệ tử tục gia trên Long Hổ Sơn, bọn họ tuy là đệ tử tục gia, lại không nghiêm khắc như các đệ tử khác.
Ba người quan hệ cực tốt, thỉnh thoảng cũng sẽ đánh nhau ầm ĩ.
“Đúng rồi Chùy Tử, thời gian trước sư phụ dạy ta học tập trận pháp, ta đã có thể vẽ bùa rồi.”
Một tên tiểu ăn mày khác đột nhiên nói: “Ta định hôm nay đi vào trấn mua một bộ dụng cụ, sau đó vào thành học tập trận pháp!”
“Ngươi không phải nói trận pháp rất phức tạp sao? Ngươi chắc chắn ngươi có thể học được?”
“Nói nhảm, đương nhiên có thể!”
“Được rồi, chúc ngươi mã đáo thành công.”
“Mượn lời cát tường của ngươi.”
“Hề hề...”
Ba người này cười đùa cợt nhả nói chuyện phiếm, nào biết đứng sau lưng bọn họ là một thanh niên tuấn tú.
Hắn yên lặng nghe xong cuộc nói chuyện của ba người, ánh mắt âm trầm.
“Ta ngược lại muốn xem xem là kẻ nào to gan như vậy, cư nhiên dám khi nhục sư phụ ta!”
Trong mắt Tô Hoang tràn đầy hận ý cùng sát cơ.
Hắn cầm lấy hộp gỗ trên bàn, lặng yên không một tiếng động đi về phía cuối thôn.
...
Cuối thôn là một túp lều tranh rách nát, lúc này cửa sổ đóng chặt, xuyên qua khe hở có thể lờ mờ nhìn thấy trong nhà có hai bóng người đang ngồi.
Tô Hoang hít sâu một hơi, đẩy cửa đi vào.
“Sư phụ.”
Trong phòng, Lý đại nương đang đọc sách ngẩng đầu lên, kinh ngạc nói: “Đồ nhi, sao con lại tới đây?”
Tô Hoang đặt hộp gỗ lên bàn trước mặt bà, cung kính quỳ trên mặt đất dập đầu ba cái: “Đồ nhi bái kiến Sư phụ.”
Hắn ngẩng đầu lên, hai tay dâng lên một tấm da dê cuộn tròn.
“Sư phụ, đây là nhiệm vụ người giao phó, đệ tử vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.”
Lý đại nương ngẩn người một lát, vươn tay cầm lấy hộp gỗ, cẩn thận nhìn xem, lại nhìn về phía Tô Hoang: “Con là nói... con đã tìm được món bảo bối kia?”
Tô Hoang mím môi, rũ mắt che giấu sát ý băng hàn chợt lóe lên trong đồng tử: “Vâng.”
“Tốt quá rồi.”
Lý đại nương vui mừng vỗ vỗ vai hắn, cảm khái nói: “Sư phụ quả nhiên không nhìn lầm con! Con chung quy vẫn là đệ tử của Lý đại nương ta.”