“Loại người này ở lại trong làng, sớm muộn gì cũng hại chết mọi người, phải bắt được tên trộm đó.”
“Trưởng thôn và các thợ săn cố lên, nhất định phải bắt được tên trộm!”
Dân làng dần dần giải tán, Tô Hoang cũng chuẩn bị trở về căn nhà gỗ nhỏ của mình.
Hắn đang định quay người, khóe mắt chợt liếc thấy một bóng áo choàng màu lam trong rừng cây.
Tô Hoang đột ngột dừng bước, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào hướng người đó biến mất.
Nơi đó là khu rừng sau làng, bình thường rất ít người ngoài làng vào đây, trừ khi là đến thăm họ hàng bạn bè.
Trong làng của họ, dường như không có người ngoài…
Sắc mặt Tô Hoang trầm xuống.
Hắn nhanh chóng lùi lại, lặng lẽ bám theo.
Người trong làng đều đã trở về, con đường họ đi vắng tanh, không một bóng người.
Mãi cho đến khi bóng áo màu lam kia tiến vào trong rừng.
“Soạt soạt soạt!”
Tô Hoang nhanh chóng theo vào trong rừng, từ xa đã nhìn thấy một người mặc áo dài màu lam.
Người đó quay lưng về phía hắn, đứng dưới một gốc cây cổ thụ, hai mắt nhắm nghiền, như đang chìm vào giấc ngủ.
“Là ngươi sao?”
Tô Hoang khẽ gọi, từ từ tiến lại gần người đó.
Khi hắn đi đến vị trí cách người đó một trượng, phát hiện người kia vẫn không hề động đậy, giữ nguyên tư thế ban đầu.
Tô Hoang nhíu mày, tiếp tục tiến lại gần, cho đến khi đứng bên cạnh người nọ.
Lúc này mới phát hiện, người đó vậy mà đã ngủ thiếp đi!
Tô Hoang cẩn thận quan sát hắn một lúc, xác định đối phương thật sự đã ngủ, không khỏi thầm thở phào một hơi.
“Ngươi cũng to gan thật đấy, dám xông vào nhà trưởng thôn trộm đồ à?”
Tô Hoang khẽ hừ một tiếng, đưa tay định đẩy đối phương tỉnh lại, nào ngờ tay vừa chạm vào tấm áo màu lam, hắn đột nhiên cảm giác được điều gì đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Ngươi, ngươi…” Hắn run rẩy chỉ vào người áo lam trước mặt, toàn thân không kìm được mà run lên.
Người đó đột nhiên mở mắt, trong con ngươi đen láy lóe lên tia sáng nguy hiểm, âm u nói: “Muốn giết ta?”
“Ta, ta…” Tô Hoang sợ đến ngây người:
“Không, không phải… Ta không có muốn giết ngươi…”
Hắn hoảng loạn giải thích: “Ta là…”
Tô Hoang còn chưa nói xong, một lưỡi dao lạnh buốt thấu xương đột ngột kề vào cổ hắn.
“A!!!”
Tô Hoang hét lên một tiếng, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ xuống đất.
Người áo lam hơi nghiêng đầu, đôi môi mỏng kề sát bên tai Tô Hoang, giọng điệu lạnh lẽo đến cực điểm.
“Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút, nếu không, ta không ngại cắt đứt cổ họng ngươi trước đâu!”
Tô Hoang cứng đờ gật đầu, không dám động đậy.
Người áo lam hài lòng gật đầu, thu dao găm lại.
Tô Hoang sờ sờ cổ, lập tức cảm thấy lành lạnh.
Hắn liếc nhìn người áo lam một cái, rồi vội vàng bỏ chạy.
Người áo lam nhìn bóng lưng Tô Hoang hoảng hốt tháo chạy, trong đôi mắt lạnh lùng lóe lên một tia sáng quỷ dị.
Tô Hoang chạy được một đoạn xa mới thở hổn hển, ngã ngồi xuống đất.
Hắn kinh hồn bạt vía nhìn về hướng người áo lam, trong mắt hiện lên vẻ kiêng dè sâu sắc.
Hắn nuốt nước bọt, run rẩy bò dậy, co giò bỏ chạy.
…………
Ngày hôm sau.
Lý đại nương sau khi thức dậy, theo thói quen cầm lấy chổi và hót rác, chuẩn bị quét sân.
Chổi và hót rác vừa cầm lên lại đặt xuống, bà lẩm bẩm: “Kỳ lạ, hôm qua sao mình lại quên nói cho thằng nhóc thối kia biết, tên trộm đó trốn ở đây, còn tưởng hôm nay nó không đến nữa chứ… Thôi, đợi tên trộm bị bắt rồi nhắc nó sau vậy.”
Tô Hoang đã tỉnh từ sớm, nhưng không vội ra ngoài, ngược lại trốn trong đống củi, chăm chú lắng nghe động tĩnh từ phòng bên cạnh truyền đến.
...