Virtus's Reader
Hồng Hoang: Gia Nhập Nhóm Chat Chư Thiên

Chương 1220: CHƯƠNG 1162: BA CHIÊU NÀY CHẮC CHẮN RẤT LỢI HẠI

Hắn xoa bóp một lúc, không khỏi sững sờ:

“Tỷ tỷ, tỷ...”

“Hửm?” Tô Vân nghi hoặc nhìn hắn.

Tô Hoang mím môi, nhỏ giọng nói:

“Tỷ tỷ... tỷ hình như mập ra một vòng.”

Tô Vân sững sờ, vô thức cúi đầu nhìn.

Vì lao động và vận chuyển than đá trong thời gian dài, da của Tô Vân có vẻ ngăm đen,

nhưng bây giờ, nàng lại phát hiện da mình còn mịn màng hơn bình thường,

dường như có thể thổi là rách, óng ánh trong suốt.

Gần đây khẩu vị của nàng tốt hơn, lại thích ăn thịt,

khiến nàng gần đây mập lên không ít.

Có điều...

Tô Vân véo véo má, lại sờ sờ cổ, ngực, eo...

Xác định những nơi này vẫn gầy, không hề mập.

“Đệ nhìn nhầm rồi.” Nàng nói.

“Thật không?” Tô Hoang nhìn chằm chằm vào mặt nàng.

Tô Vân: “... Đương nhiên là thật.”

Tô Hoang lập tức thở phào nhẹ nhõm:

“Không mập là tốt rồi, đệ còn lo tỷ tỷ sẽ gầy đi vì đói...

Tỷ tỷ, để đệ xoa bóp cho tỷ nữa nhé.”

Tô Vân: “Được thôi.”

Nàng nằm xuống, nhắm mắt lại, để mặc Tô Hoang xoa bóp cho mình.

Một lát sau, Tô Vân cảm thấy cơ thể ấm áp, ý thức mệt mỏi dần tan biến.

Đến khi Tô Hoang thu tay lại, nàng đã ngủ say hoàn toàn.

Nhìn dáng vẻ ngủ say của tỷ tỷ, đáy mắt Tô Hoang thoáng qua một tia ảm đạm.

Hắn nắm lấy tay Tô Vân, nhỏ giọng nói:

“Tỷ tỷ, đệ sẽ cố gắng học hành.”

“Sau này, để tỷ cùng đệ đi học, không cần phải vất vả đi hái rau dại nữa.”

Tô Vân không thích làm ruộng, nàng thà ra ngoài bày sạp kiếm tiền phụ giúp gia đình,

chứ quyết không chịu ở nhà chăm sóc ruộng đồng.

Còn Tô Hoang, hắn thích hợp với việc đọc sách biết chữ hơn.

Khi Tô Vân tỉnh lại, đã là chạng vạng,

cha và đệ đệ Tô Hoang đã đến trấn đào khoáng rồi.

Tô Vân tùy tiện nấu một bát canh bột lấp đầy bụng.

Sau bữa tối, nàng như thường lệ luyện công tu luyện,

tiện thể sắp xếp lại những võ kỹ vừa xa lạ vừa quen thuộc trong đầu.

Tuy chỉ học được ba chiêu, nhưng nàng lại có linh cảm,

ba chiêu này chắc chắn rất lợi hại!

...

“Tỷ tỷ.”

Nghe thấy tiếng gõ cửa sân, Tô Vân vội vàng lau mồ hôi trên tay,

mặc quần áo chỉnh tề rồi đi ra mở cửa.

Ngoài cửa sân là một vị công tử mặc áo gấm.

Tô Vân sững sờ: “Vương gia, ngài có việc gì?”

Vương gia là hoàng tử được hoàng đế sủng ái nhất, Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn liếc nhìn nàng một cái, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của nàng,

ánh mắt khẽ lóe lên, hắn giơ tấm thiệp trong tay:

“Bản vương mời ngươi tham gia tiệc thưởng hoa.”

Tô Vân nhíu mũi: “Tiệc thưởng hoa?”

“Không sai.”

Tiêu Diễn nhếch khóe môi, khuôn mặt tuấn tú hiện lên một nụ cười nhạt:

“Kinh thành có bốn khu vườn cảnh sắc hữu tình, tiệc thưởng hoa năm nay sẽ được tổ chức ở những khu vườn đó.

Bản vương nghe nói Tô cô nương giỏi vẽ tranh, đặc biệt mời cô nương đến dự tiệc.”

“Hóa ra là tiệc thưởng hoa, vậy chúng ta mau đi thôi.”

Tô Vân vội vàng nói:

“Vương gia đợi một chút, ta đến ngay.”

Nói xong, nàng quay người chạy vào phòng,

thay một bộ quần áo khác, vội vàng chạy ra.

Tiêu Diễn nhướng mày.

Hắn tưởng đối phương sẽ từ chối.

Dù sao, hắn cũng là con trai của một quận chúa nhị phẩm đường đường!

Mời một cô gái quê mùa đi thưởng hoa, quả thực là trèo cao với nàng!

Kết quả là nàng lại đồng ý nhanh gọn như vậy...

Khiến hắn phải tự kiểm điểm, liệu có phải quận vương nhị phẩm như hắn quá hung dữ, dọa chạy cô gái quê này rồi không?

Có điều, nhìn bộ dạng vội vã rời đi của đối phương,

hắn cũng lười quản chuyện bao đồng, chỉ gật đầu nói: “Tô cô nương, mời.”

Tô Vân không do dự, nhanh chóng lên xe,

theo Tiêu Diễn đi về phía ngoại ô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!