Hắn liếc mắt một cái liền nhận ra Vương Thiết Trụ.
“Tỷ tỷ cẩn thận!”
Tô Hoang kinh hãi kêu lên rồi lao về phía tỷ tỷ, muốn thay nàng đỡ lấy cây gậy gỗ.
Tô Vân tay mắt lanh lẹ tóm lấy vai hắn: “Đứng yên tại chỗ không được nhúc nhích!”
Cây gậy gỗ của Vương Thiết Trụ chỉ còn cách trán Tô Vân nửa tấc.
Tô Vân tóm lấy cổ tay hắn, dùng sức kéo một cái.
Trực tiếp đoạt lấy cây gậy, quất mạnh vào trán Vương Thiết Trụ.
Vương Thiết Trụ bị đánh đến mắt nổ đom đóm, kêu thảm một tiếng.
Hắn ôm đầu ngồi xổm xuống: “Đau đau đau…”
Hắn che cái trán đẫm máu, đau đến mức tru lên không ngớt.
Nước mắt nước mũi giàn giụa khắp mặt, bộ dạng vô cùng thảm hại.
Tô Vân nhân cơ hội ném cây gậy ra xa, ghét bỏ phủi phủi tay.
Tô Hoang ngơ ngác nhìn tỷ tỷ, đáy mắt lóe lên một tia mờ mịt và khó hiểu.
Hắn luôn cảm thấy… tỷ tỷ dường như đã trở nên mạnh mẽ hơn…
Tô Vân xoa đầu hắn: “Không sao rồi.”
“Vâng.” Tô Hoang ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Vân lại quay đầu lại, ánh mắt lạnh như sương.
Nàng trừng mắt nhìn Vương Thiết Trụ đang co ro thành một cục.
Nàng lạnh lùng nói:
“Ngươi động vào ta lần nữa thử xem! Ta tuyệt đối sẽ khiến ngươi hối hận không kịp!”
Vương Thiết Trụ che vết thương, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ:
“Con ranh chết tiệt, ngươi nhớ lấy cho ta, hai chúng ta chưa xong đâu!”
“Được thôi, ta lúc nào cũng sẵn lòng tiếp!”
Tô Vân không hề sợ hãi.
“Nhưng ngươi cũng nên chuẩn bị tâm lý bị ta dạy dỗ một trận đi!”
Vương Thiết Trụ tức điên: “Hừ!”
Hắn phất tay áo căm hận rời đi, đi được hơn mười bước.
Bỗng nhiên hắn quay đầu lại, ánh mắt độc địa nhìn chằm chằm Tô Vân:
“Tốt nhất ngươi đừng rơi vào tay ta.
Bằng không lão tử nhất định sẽ lột da, róc xương ngươi!”
[Fixed]: “Ta mỏi mắt mong chờ.”
Tô Vân nhàn nhạt đáp lại một câu, sau đó dẫn Tô Hoang rời đi.
Mãi đến khi đi xa, nàng mới thở phào một hơi, thầm nghĩ thật là nguy hiểm.
Nếu không phải Tô Hoang nhắc nhở, hôm nay nàng sợ là phải gặp họa.
May mà nàng có học chút thuật phòng thân, nếu không thật sự không đủ cho Vương Thiết Trụ đánh.
“Tỷ, khi nào chúng ta mới kiếm được tiền cưới vợ?”
Tô Hoang lo lắng hỏi.
“Tiền thuốc của cha càng kéo dài, càng lâu…”
Tô Vân nhíu mày:
“Em đừng suy nghĩ lung tung, cứ qua được cửa ải trước mắt này đã rồi nói.”
Nàng nhìn về phía góc phố:
“Chúng ta qua nhà thím bên cạnh mượn xe bò.
Trước tiên đưa mẹ đến trấn, sau đó ra chợ mua ít lương thực.
Sáng mai sẽ xuất phát.”
Tô mẫu bệnh nặng, phải chữa trị càng sớm càng tốt.
“Vâng.” Tô Hoang gật đầu, lập tức sang nhà hàng xóm bên cạnh mượn xe bò.
Vương Thiết Trụ đứng bên cạnh nhìn Tô Vân và Tô Hoang.
Thấy hai người đã đi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Con ranh chết tiệt này thật sự quá khó đối phó.
Lỡ như bị nó bắt gặp hắn trộm gà, hắn chắc chắn phải lột một lớp da!
Vương Thiết Trụ nghĩ thôi cũng thấy đau cả người, nhưng hắn cũng không có cách nào, chỉ đành nhịn!
“Con ranh chết tiệt! Ngươi cứ chờ đấy! Xem sau này ta xử lý ngươi thế nào!”
[Fixed]: Hắn hung thần ác sát chửi rủa, quay người định chuồn đi.
“Đợi đã!”
Tô Vân đột nhiên gọi hắn lại:
“Xích con chó của ngươi cho chặt vào.”
“Dựa vào cái gì!”
Vương Thiết Trụ tức quá hóa giận, hung hăng nói:
“Ngươi đừng có quá đáng!”
Tô Vân nhàn nhạt phản bác:
“Ngươi trộm đồ trước, ta làm vậy đã là nhẹ nhàng rồi.”
Nói xong nàng liền kéo đệ đệ rời đi.
Vương Thiết Trụ ngẩn người một lúc.
Bỗng nhiên nhớ ra mình còn chưa buộc chặt dây xích chó, vội vàng đuổi theo.
Hắn kéo dây xích treo lại lên cổ nó, miệng lẩm bẩm:
“Ta là có lý do chính đáng! Ai bảo con nhóc thối nhà ngươi không biết điều!”
Hắn nói xong, hài lòng hừ một tiếng rồi quay người bỏ đi.
Lúc này đã là chạng vạng, người đi đường không nhiều.
Ngoài những người bán rau, chỉ còn lại vài ba ông già bà cả ngồi dưới bóng cây hóng mát.