Lâm Khê đang ngồi xổm bên bếp lò nhóm lửa. Tóc nàng rũ xuống, che khuất gò má và cổ. Tô Hoang nhìn nàng, chậm chạp dời tầm mắt, xoay người rời khỏi sơn động.
Hắn vừa bước ra khỏi cửa hang, liền nhận ra dao động không bình thường, hắn hơi nhíu mày, bước chân dừng lại tại chỗ.
Một mùi thơm kỳ lạ tràn ngập trong không khí.
Những người phụ nữ của bộ lạc Lâm thị đang tụ tập gần nhà gỗ nướng thịt uống rượu ăn mừng được mùa, bọn họ ăn cá nướng chim nướng, trên mặt tràn đầy nụ cười thỏa mãn.
Tô Hoang ngửi thấy mùi thơm kỳ lạ này, trong đầu lóe lên cái gì đó, nhưng còn chưa kịp bắt lấy thì đã biến mất tăm, khiến hắn cực kỳ khó hiểu. Mùi thơm này thực sự quá mê người, cho dù chỉ ngửi thấy thôi cũng vẫn khiến người ta khó lòng quên được.
Lâm Khê đang ôm cá nướng ăn ngon lành, thấy Tô Hoang chần chừ không chịu trở về, đành phải buông cá xuống, chạy tới, thúc giục hắn mau vào sơn động.
Tô Hoang đi theo nàng trở về sơn động. Trong sơn động, ngoại trừ Lâm Khê ra, còn có hai vị giống cái khác. Hai giống cái này đều xinh đẹp ôn nhu, y phục rách rưới không chịu nổi, nhưng lại không thấy vẻ chật vật, thậm chí nhìn qua còn tinh thần gấp trăm lần Lâm Khê.
Lâm Khê chỉ vào một vị giống cái cao gầy xinh đẹp nói: “Đây là Lan Tư tỷ tỷ, cũng là tộc trưởng của chúng ta. Tỷ ấy là y sư, y thuật rất tốt, tỷ ấy nói trên người chàng có thương tích, cần chữa trị.”
Lâm Khê đem cá nướng trong tay đưa cho Lan Tư tỷ tỷ, nói: “Hoang ca, chàng mau ăn cơm đi, đừng để đói bụng.”
Lâm Khê nói: “Hoang ca, chàng đừng chê tay nghề của ta, những thứ này đều là ta dùng lá cây và bùn đất ướp thịt nướng, hương vị hẳn là cũng không tệ lắm.”
“Không sao.” Tô Hoang nói.
Hắn nhận lấy cá nướng, chậm rãi gặm, vị giác bùng nổ nơi đầu lưỡi, khiến yết hầu hắn chuyển động. Hắn không khỏi thầm than, Lâm Khê thật là có trù nghệ tốt.
“Ta đưa Lan Tư tỷ tỷ đi nghỉ ngơi trước, chàng cứ ở đây, đợi Lan Tư tỷ tỷ tỉnh lại sẽ qua gọi chàng.” Lâm Khê dặn dò hắn.
“Ừ.” Tô Hoang gật đầu.
Đợi Lâm Khê rời đi, hắn mới tiếp tục gặm cá nướng. Tô Hoang ăn no nê, hắn đứng lên, duỗi người, sau đó mở cái gùi tre, đem con mồi bên trong lấy ra, làm sạch sẽ xong, gác lên đống lửa nướng.
Lúc Lâm Khê trở lại sơn động, liền nhìn thấy Tô Hoang đang nghiêm túc lật phơi con mồi. Nàng mím môi, đi đến bên cạnh hắn: “Lan Tư tỷ tỷ đã ngủ rồi.”
“Ừ,” Tô Hoang nói: “Chúng ta cũng nghỉ ngơi đi.”
Lâm Khê nói: “... Ta muốn nói với chàng một chuyện, Hoang ca... Ta có chuyện quan trọng muốn nói cho chàng biết, nhưng chàng phải đáp ứng ta, tuyệt đối không thể nói cho nương biết.”
Tô Hoang gật đầu.
Lâm Khê lập tức nói: “Thật ra, ta có bạn lữ rồi.”
Động tác của Tô Hoang cứng đờ.
Lâm Khê nhìn hắn, hốc mắt ửng đỏ.
Tô Hoang ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn nàng.
Lâm Khê hít hít mũi: “Ta, ta muốn chàng làm bạn lữ của ta, Hoang ca...”
Tô Hoang trầm mặc hồi lâu, chậm rãi nói: “Nàng... xác định sao?”
Lâm Khê kiên định gật đầu: “Ta xác định.”
Tô Hoang thấp giọng nói: “Vậy... nàng gả cho ta đi.”
Lâm Khê sửng sốt: “A?”
Tô Hoang ánh mắt bình tĩnh nhìn nàng, từng câu từng chữ nói: “Ta muốn cưới nàng.”
“...” Lâm Khê chớp chớp mắt.
Tô Hoang nói: “Nàng có thể từ chối.”
Lâm Khê: “...”
Tô Hoang thản nhiên nói: “Ta biết nàng đang lo lắng điều gì, ta không miễn cưỡng nàng, nàng có thể suy nghĩ một thời gian.”
“Không...” Lâm Khê đột nhiên vọt tới bên cạnh hắn, hai tay nắm lấy cánh tay hắn, vội vàng nói: “Ta nguyện ý, Hoang ca, cầu xin chàng đừng đẩy ta ra... Chàng nếu là không muốn, vậy coi như ta chưa nói gì cả.”