Vợ của Lý Đại Long là một người phụ nữ hiền thục, dịu dàng,
cô trông gầy gò yếu ớt, nhưng tính cách lại là mềm mỏng nhất.
“Con muốn xin nghỉ.” Tô Hoang nghiêm túc nói.
Vợ Lý Đại Long kinh ngạc:
“Con không ở nhà giúp việc sao?”
“Con muốn đến huyện thành đi học.”
Vợ Lý Đại Long ngây người nhìn hắn,
một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Đến khi cô cuối cùng cũng hoàn hồn,
cô vội vàng nắm lấy cánh tay Tô Hoang, lo lắng hỏi:
“Con lấy tiền ở đâu ra? Con mượn tiền của ai?”
Học phí của con trai út rất cao, là một khoản chi tiêu không nhỏ.
“Con tự kiếm được.” Tô Hoang khẽ nói,
“Đại bá mẫu, con biết chuyện này khá phiền phức cho hai người,
nhưng mà, con thực sự cần đi học, con hy vọng đại bá và đại bá mẫu có thể đồng ý.”
Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt mong đợi nhìn vợ Lý Đại Long.
Vợ Lý Đại Long do dự một lúc, buông tay ra,
giọng điệu chậm rãi và cứng nhắc:
“…Vậy con viết một lá thư trước, để đại ca con giúp mang về, xem huynh ấy nói thế nào.”
Tô Hoang mắt sáng lên, liên tục cảm ơn.
Hắn nhanh chóng chạy về phòng, lấy giấy, mực, bút và nghiên,
trải giấy ra, múa bút thành văn, viết xuống mấy dòng chữ.
Viết xong, hắn lại tìm một tờ báo cũ,
lật ra một bài báo, dùng bút chì khoanh tròn mấy chữ,
gấp thành hình con hạc giấy, rồi dùng sáp dầu đốt hạc giấy.
Rất nhanh, hạc giấy vỗ cánh bay đi.
“Vù…” Hạc giấy vỗ cánh, tạo ra một cơn gió trên đường đi.
Tô Hoang yên lặng nhìn hạc giấy bay xa, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa,
mới quay người trở về phòng, đưa hạc giấy cho vợ Lý Đại Long.
Vợ Lý Đại Long nhìn con hạc giấy đó, sắc mặt u ám.
“Tiểu Hoang, con thật sự muốn đến huyện thành đi học sao?” Cô do dự hỏi.
Tuy cô cũng ủng hộ con trai đi học, nhưng cô càng rõ hơn, việc này cần tiền.
“Vâng, con muốn đến huyện thành xem sao.” Tô Hoang nghiêm túc gật đầu.
“Trong huyện thành có rất nhiều trường học, sao con lại cứ phải chọn đi học ở trấn?”
Vợ Lý Đại Long nhíu mày nói.
Tô Hoang mím môi nói: “Con muốn thi tú tài.”
Vợ Lý Đại Long sững sờ: “Con, con muốn thi tú tài?”
“Con sẽ cố gắng.” Tô Hoang ngẩng đầu nhìn mẹ mình,
“Con tin rằng, sẽ có một ngày con có thể thi đỗ.”
“Tốt, tốt lắm…” Vợ Lý Đại Long lẩm bẩm nói,
“Nếu đại ca con không chịu cho mượn tiền, thím sẽ gom đủ tiền, đưa con đi học.”
Con trai cả nhà họ Lý là tú tài, đã sớm dọn đi rồi.
Vợ Lý Đại Long tuy đã gả vào nhà họ Tô,
nhưng trong lòng cô vẫn luôn nhớ đến cháu trai nhà mẹ đẻ,
chỉ là vì nể mẹ chồng, cô trước sau không dám nhắc đến.
Bây giờ con trai út có chí khí, muốn đi học, trong lòng cô vừa tự hào vừa vui mừng.
Tô Hoang không nói thêm gì, quay người về phòng nghỉ ngơi.
Lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa.
Vợ Lý Đại Long lập tức ra đón: “Lão tam đến rồi à?”
Con trai cả nhà họ Lý mặc một chiếc áo ngắn vải thô,
tay xách một cái giỏ tre, cười hì hì đi vào.
“Đại tẩu, chị định đi đâu vậy?” Con trai cả nhà họ Lý hỏi.
Vợ Lý Đại Long giải thích:
“Tôi vừa nghe thấy tiếng xe bò, chắc là lão nhị đến gọi anh đi làm việc.”
Con trai cả nhà họ Lý bĩu môi, khinh thường hừ một tiếng:
“Cha mẹ đều chết rồi, tôi còn sợ việc gì nữa.”
Vợ Lý Đại Long nhíu mày:
“Đừng nói bậy! Cha mẹ anh tuy không còn,
nhưng chúng ta làm con cái, không thể quên gốc.”
“Tôi không quên gốc,”
Chồng của vợ Lý Đại Long tên là Lý Tam Lang,
là một người đàn ông ít nói,
“Tôi chỉ là phàn nàn vài câu, dù sao nhà chúng ta khó khăn như vậy…”