Hắn làm sao cũng không ngờ được, mình lại có thể gục ngã ở đây…
Hắn chết không nhắm mắt.
Tô Hoang lấy ra mồi lửa, thiêu người đàn ông thành tro bụi.
Lúc Tiểu Mập Mạp tỉnh lại, trong phòng trống không, không thấy bóng dáng Tô Hoang đâu cả.
“Sư huynh…” Cậu ta ngơ ngác nhìn quanh, gọi mấy tiếng, cuối cùng chán nản gục xuống bàn, buồn bực nói, “Lại không từ mà biệt…”
…
Ngày hôm sau, sáng sớm.
Tô Hoang đẩy cửa sổ ra, thấy trên đường có người vác tay nải rời đi.
“Những người này là dọn nhà đi rồi.”
Hắn lẩm bẩm.
Hắn quay người nhìn về phía giường, trên giường trống không.
Tô Hoang nhíu mày: “Tiểu Mập Mạp đâu?”
Tiểu Mập Mạp không trả lời hắn, chỉ tủi thân ngồi xổm trên tường, cúi gằm đầu, dáng vẻ ủ rũ.
“Sư đệ?”
Tiểu Mập Mạp không có phản ứng.
Tô Hoang đi tới, nhẹ nhàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của cậu ta:
“Sư đệ?”
“Hửm?” Tiểu Mập Mạp ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe ngấn nước.
Hốc mắt cậu ta đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài, đáng thương nhìn hắn.
Tô Hoang sững lại một chút, rồi lòng mềm nhũn, ôm lấy cậu ta dỗ dành: “Ngoan, đừng khóc.”
“Oa~” Tiểu Mập Mạp vùi vào lòng hắn khóc lớn.
Cậu ta khóc đủ rồi mới lau nước mắt, nghẹn ngào nói: “Sư huynh, ta không thích Tam ca.”
Tô Hoang khựng lại.
Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ chờ đợi câu chuyện tiếp theo.
“Tam ca toàn bắt nạt ta.”
Tiểu Mập Mạp nức nở nói, “Hắn còn nói muốn giết ta và ông nội…”
Đáy mắt Tô Hoang lóe lên một tia sát ý.
“Cho nên, ta ghét hắn.”
Tiểu Mập Mạp bĩu môi nói.
“Ừm.” Tô Hoang xoa đầu cậu ta.
“Sư huynh, sau này, ta sẽ cùng huynh lớn lên.”
Tô Hoang cười cười: “Được.”
Hai sư huynh đệ ăn sáng xong, liền lên đường đến Thanh Vân Tông.
Trên đường gặp không ít dân chúng chạy nạn, họ quần áo rách rưới, đầu tóc bù xù, vẻ mặt tê dại.
Một người phụ nữ cõng đứa con nhỏ loạng choạng chạy, cơ thể đột nhiên ngã xuống, đứa trẻ ngã đè lên người bà, làm gãy xương sống của bà.
Người phụ nữ phát ra tiếng kêu đau đớn xé lòng:
“Mẹ ơi~ Cứu mạng… Cứu con… Con của con…”
Đứa trẻ nhỏ bé bất lực quỳ bên cạnh mẹ, ngây người trợn to mắt, như thể đã mất đi linh hồn.
Một cơn gió thổi qua, cuốn theo lá cây xào xạc.
Một đám người mặc áo choàng đen che mặt lặng lẽ tiếp cận.
“Giết!” Người đàn ông dẫn đầu trầm giọng ra lệnh.
Họ rút kiếm đâm vào ngực người phụ nữ.
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ khuôn mặt non nớt của đứa trẻ.
Đứa trẻ cứng đờ một lúc, đột nhiên bật khóc nức nở, tiếng khóc chói tai, khiến người ta tê cả da đầu.
“Không!” Người phụ nữ tuyệt vọng gào thét.
Nhưng bà quá yếu, hoàn toàn không thể ngăn cản đám người áo đen đó, chỉ có thể trơ mắt nhìn con mình bị giết.
Tô Hoang và Tiểu Mập Mạp từ xa trông thấy cảnh này, sắc mặt đều biến đổi.
“Sư huynh!” Tiểu Mập Mạp tức giận, xông lên chặn đám người áo đen, “Các ngươi tại sao lại giết Tam ca của ta!”
Người dẫn đầu hừ lạnh: “Chúng ta nhận tiền làm việc, liên quan gì đến ngươi?”
“Các ngươi đừng hòng mang Tam ca đi khỏi ta!”
Tiểu Mập Mạp hung dữ trừng mắt nhìn họ.
Toàn thân cậu ta tỏa ra lệ khí, khiến người ta phải kiêng dè.
“Hừ.” Người dẫn đầu chế nhạo cười, “Chỉ bằng ngươi?”
Hắn đưa tay nắm lấy vạt áo Tiểu Mập Mạp, như diều hâu xách gà con nhấc người lên, ném cho thuộc hạ bên cạnh.
Hắn ra lệnh cho những người khác: “Giết!”
Đám người áo đen đồng thanh hô: “Vâng!”
Một trận ác chiến lập tức bùng nổ.
Người áo đen tuy đông, nhưng họ rõ ràng đã đánh giá thấp Tô Hoang.
Thủ lĩnh của họ bị Tô Hoang đánh bị thương, chỉ còn lại một người đang thoi thóp.