Virtus's Reader
Hồng Hoang: Gia Nhập Nhóm Chat Chư Thiên

Chương 1531: CHƯƠNG 1473: PHẾ VẬT NGÀY XƯA, THIÊN KIÊU HÔM NAY

“Ta đã nói, đợi ta luyện công xong sẽ rời đi.”

Tô Hoang nhàn nhạt nói, “Bây giờ ta vẫn chưa thể đi.”

Sở Hằng nhíu mày: “Tại sao?”

“Ta cần một số vật liệu để luyện chế.” Tô Hoang nói.

Hắn bái nhập Thanh Vân Tông từ nửa năm trước.

Tô Hoang lúc đó không chỉ thiên phú bình thường, mà tính tình còn khờ khạo, ngoài việc học tu luyện ra, không có hứng thú với bất cứ thứ gì.

Ngay cả công pháp cơ bản là «Cửu U Quyết», hắn tu luyện cũng vấp váp, thậm chí suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, khiến cho trưởng lão chú ý.

Trưởng lão cho rằng hắn không thích hợp tu luyện, mạnh mẽ khuyên hắn không được đụng đến «Cửu U Quyết» nữa.

Tô Hoang không nghe, cố chấp tu luyện nửa năm.

Cuối cùng chọc giận trưởng lão, sai người nhốt hắn lại, nghiêm cấm bước ra khỏi Thanh Vân Tông một bước.

Tô Hoang tưởng rằng cả đời này mình sẽ không còn được thấy Thanh Vân Tông nữa.

Nào ngờ, hắn không chỉ trở lại Thanh Vân Tông, mà còn được sư phụ tận tình chỉ dạy.

Nửa năm tu luyện này, không chỉ khiến tu vi của hắn tăng mạnh, mà còn mài giũa tính cách của hắn.

Hắn trở nên kiên cường, quả cảm, lạnh lùng, tàn khốc.

Hắn muốn trở thành tuyệt đỉnh thiên kiêu duy nhất trong lịch sử Thanh Vân Tông phi thăng tiên giới.

Cái gọi là thành làm vua, thua làm giặc, thua thì phải nhận mệnh.

Tô Hoang không muốn nhận mệnh.

Hắn không cam lòng, càng thêm nỗ lực.

Hắn không ngừng ép khô từng chút tiềm năng của mình, tập trung toàn bộ linh lực vào một điểm.

Như vậy, hắn không chỉ có thể bảo vệ bản thân, mà còn có thể bảo vệ những người bên cạnh.

“Kẻ bị Tô gia ruồng bỏ? Sao ngươi lại là đệ tử của Thanh Vân Tông?” Sở Hằng kinh ngạc.

Tô Hoang: “Chuyện này không liên quan đến ngươi.”

Sở Hằng nhíu mày nói:

“Nếu đã như vậy, các hạ vẫn nên sớm rời đi thì hơn.”

Hắn không muốn mình và Thanh Vân Tông có thêm bất kỳ mối liên hệ nào.

Tô Hoang khẽ cụp mắt, che đi vẻ u ám nơi đáy mắt, giọng điệu bình tĩnh nói:

“Bất kể ngươi tin hay không, ta đều là người của Tô gia.”

Dứt lời, hắn giương cung, nhắm vào yết hầu của Sở Hằng.

Vút—

Mũi tên bắn ra.

Sở Hằng nhanh chóng né tránh.

Phập!

Tiếng động chói tai vang lên, mũi tên sượt qua má hắn cắm vào sàn nhà, găm sâu vào gạch đá.

Sở Hằng nheo mắt:

“Các hạ lẽ nào còn muốn giết ta? Ngươi nên biết, thân phận đệ tử Thanh Vân Tông rất tôn quý, ai dám làm hại chúng ta, tất sẽ bị diệt môn.”

Tô Hoang không để ý đến hắn, lại giương trường cung.

Vút!

Mũi tên rời khỏi trường cung, hóa thành một luồng sáng bay đi.

Sở Hằng nghiêng người né tránh, suýt soát tránh được.

Hắn tức giận nhìn Tô Hoang:

“Tô công tử, lẽ nào ngươi thật sự muốn đuổi cùng giết tận sao?”

[Hắn đã nể mặt Tô Hoang lắm rồi, nhưng Tô Hoang lại quá mức bức người, điều này khiến trong lòng Sở Hằng dấy lên sát khí.]

“Đây là mũi tên cuối cùng, nếu ngươi chết, ta sẽ lập tức rời đi.” Tô Hoang nói.

Sở Hằng cười lạnh:

[“Khẩu khí lớn thật, ta thật muốn xem ngươi rốt cuộc có thực lực gì, mà dám lớn tiếng nói giết ta.”]

Vút vút!

Tô Hoang liên tiếp bắn ra ba mũi tên.

Linh lực trong cơ thể hắn đã tiêu hao bảy tám phần, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, dường như không hề bị ảnh hưởng.

Sắc mặt Sở Hằng dần trở nên khó coi.

Đối phương lại còn là cao thủ thể thuật, tiễn thuật cũng không tầm thường.

Sở Hằng không thể không thừa nhận, kẻ bị Tô gia ruồng bỏ này rất lợi hại!

Tô Hoang lại giương một cây trường cung khác.

Vù—

Mũi tên dài phá không, mang theo tiếng gió rít.

Sở Hằng vội vàng né tránh, mũi tên lướt qua bên cạnh hắn.

Trán hắn rịn mồ hôi, trong lòng cảnh giác, quyết định tạm thời tránh mũi nhọn.

Vút!

Vút!

Lại một trận gió mạnh ập đến.

Sở Hằng liên tục né tránh.

Mũi tên đuổi theo sau lưng hắn, như giòi trong xương, bất kể hắn né tránh thế nào, mũi tên đó vẫn luôn bám sát hắn.

“Đủ rồi!” Sở Hằng không thể nhịn được nữa, gầm nhẹ một tiếng, “Ngươi rốt cuộc muốn thế nào!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!