...
Bên ngoài Hoàn Mỹ, thuở đầu Hồng Hoang.
Thân hình Minh Hà vừa từ Huyền Hoàng Đại Thế Giới bước ra. Sau lưng hắn là thế giới Huyền Hoàng đã bị nhuộm thành màu máu.
Pháp tắc vỡ nát, sơn hà điêu tàn, vạn vật héo úa, không còn chút sinh cơ.
“Xùy!”
Tiện tay ném một đoạn tay đứt vào trong hư không. Đoạn tay kia tản ra phù văn nồng đậm huyết quang, phiêu tán trong hư không.
Chỉ vài tia huyết mang của phù văn sượt qua hằng tinh trong hư không, hằng tinh liền như quả bóng bay phồng lên, mãnh liệt nổ tung, nở rộ ra những đóa hoa lửa chói mắt!
Chết rồi mà vẫn còn uy thế như vậy, hiển nhiên chủ nhân của cánh tay đứt lìa kia khi còn sống là một nhân vật cường đại vô cùng.
Nhưng cánh tay của nhân vật như vậy lại bị Minh Hà ném đi như rác rưởi vào hư không.
Minh Hà cười lạnh.
“Thật là một lũ phế vật.”
Hắn hừ lạnh một tiếng, lập tức lại nhíu mày:
“Tuy nhiên, cho dù đã tàn sát hết Thánh Nhân của Huyền Hoàng thế giới, vẫn không thể đạt tới yêu cầu của Ngô Chủ a!”
Quay người nhìn lại thế giới Huyền Hoàng hoang tàn phía sau, trên mặt hắn lộ ra vẻ không vui sâu sắc.
“Số lượng Thánh Nhân còn thiếu một chút...”
“Chậc! Huyền Hoàng Đại Thế Giới tốt xấu gì cũng từng là bá chủ một phương... Sao giờ lại suy thoái đến mức này... Thánh Nhân cũng gom không đủ...”
“Số còn lại... rốt cuộc nên đi đâu tìm đây?”
Trên khuôn mặt âm nhu tuấn mỹ kia lộ ra biểu tình trầm tư. Hồi lâu, hắn lẩm bẩm tự nói:
“Thôi. Chỉ có thể từng cái từng cái, từ từ thử một chút.”
Hắn nhấc chân, đang định chậm rãi bước vào hư không.
“Ai!”
Đột nhiên, kèm theo một tiếng quát tháo, gân xanh trên mặt Minh Hà nổi lên. Hắn ra tay, chộp về phía một chỗ hư không bên cạnh.
“Rắc rắc ——”
Không gian phảng phất như tấm gương vỡ vụn. Một bóng người gầy gò từ trong đó ngã ra, khá chật vật ngã xuống trước mặt Minh Hà.
“Hừ...”
“Kẻ nào to gan! Dám ở trước mặt ta...”
Nhưng đợi đến khi nhìn rõ người tới, lời của Minh Hà còn chưa nói hết, khóe môi đã xệ xuống. Khuôn mặt vốn luôn bày mưu tính kế, tràn đầy nụ cười tà ác cũng xuất hiện biểu tình hoảng loạn.
“Sao lại là ngươi!?”
Thanh niên âm nhu dùng giọng nói khàn khàn chưa từng có hỏi.
“Khụ khụ!”
Bóng người ngã ra từ hư vô không gian kịch liệt ho khan. Hắn miễn cưỡng đứng vững thân thể, ngưng thị nhìn thanh niên âm nhu.
Đứng dưới ánh sáng của hằng tinh, mặt trời chiếu rọi lên thân thể hắn, lúc này mới khiến người ta lờ mờ nhìn rõ khuôn mặt ẩn dưới chiếc nón lá đen.
Đó là một khuôn mặt còn trắng bệch hơn cả xác khô.
Người tới dáng vẻ văn văn nhược nhược, nhìn qua cứ như một cơn gió cũng có thể thổi ngã.
Tuy nhiên người tới cũng không để ý, chỉ phủi phủi bụi bặm không tồn tại trên người mình, chậm rãi nói:
“Minh Hà, thật là đã lâu không gặp, cách ngươi tiếp đãi đồng bạn vẫn thô lỗ như xưa!”
“Ngươi đến đây làm gì? Đến xem trò cười của ta sao?!”
Lời nói của đối phương càng hời hợt, thanh niên âm nhu càng nghiến răng nghiến lợi.
“Ngươi hẳn là biết rõ mục đích ta tới đây.”
Nam nhân sắc mặt tái nhợt tiếp tục nói:
“Nhiệm vụ của Ngô Chủ, ngươi dù thế nào cũng không thể hoàn thành. Đó không chỉ đơn thuần là trừng phạt, mà còn là một loại cảnh báo.”
Minh Hà nheo mắt lại.
Hắn không phải kẻ ngốc, đương nhiên có thể nghe hiểu ý ngoài lời của đối phương.
Chính mình không hoàn thành nhiệm vụ được giao, tự nhiên trở thành đối tượng giết gà dọa khỉ.