“Ta không phải Thần Nữ, ngươi còn vọng tưởng được thấy chân dung của nàng sao?”
Người phụ nữ đó nói tiếp, Minh Trí lúc này mới nhận ra có gì đó không đúng.
Cũng phải, Thần Nữ bề ngoài trông ôn hòa nho nhã như vậy,
sao có thể nói ra những lời bạo lực thế này.
“Từ trường của thế giới này có chút vấn đề, chúng ta đến giờ vẫn chưa tìm ra nguyên do.”
“Chuyện này giao cho ngươi toàn quyền xử lý.”
“Nhưng phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được giết chết Tô Hoang.”
Nói xong, thân hình của người phụ nữ liền biến mất trước mặt Minh Trí.
Nhớ lại những lời vừa rồi, Minh Trí bắt đầu cảm thấy có chút khó giải quyết.
Kế hoạch ban đầu của hắn là vào ngày Tô Hoang phát lương,
sẽ ra tay hãm hại gã.
Bây giờ lại bảo mình không được giết chết gã, vậy thì phải làm thế nào?
Trói gã lại sao?
Nhưng vừa rồi nàng ta cũng nói, chỉ là không được giết chết Tô Hoang.
Còn đám bạn bè của gã thì không có yêu cầu gì.
[Ta cứ xem lần này Tô Hoang có thể làm được gì!]
Thì ra là từ trường của thế giới này có vấn đề, thảo nào mình không thể sử dụng được những thứ đó.
Nếu đã như vậy, vậy thì cũng để Tô Hoang nếm thử mùi vị mất đi bạn thân.
Minh Trí nghĩ vậy, rồi dặn dò thư ký đi làm những việc hắn đã giao.
Trong lòng cô thư ký lại càng thêm nghi hoặc.
Tổng giám đốc trước giờ luôn nước sông không phạm nước giếng với các công ty khác.
Bây giờ lại giở những thủ đoạn nhỏ nhen này sau lưng.
Sau đó, cô lén lút thông báo cho hội đồng quản trị.
Loại chuyện đẩy công ty xuống vực thẳm này, cô thư ký nhỏ sẽ không làm.
Trong lòng mang theo tương lai của công ty, cô thư ký làm việc này vô cùng thuận lợi.
Thế rồi liền hình thành nên cảnh tượng Minh Trí nghĩ rằng thư ký đã đi làm việc này, trong lòng bớt đi phần nào lo lắng,
còn bên phía thư ký, lại đem toàn bộ kế hoạch của hắn nói cho hội đồng quản trị.
Cũng không biết đến ngày Tô Hoang thật sự phát lương, sẽ lại là cục diện như thế nào?
Chỉ mong là đừng quá khó xử.
Dù sao thì Minh Trí của chúng ta cũng là lần đầu tiên đến một thế giới như thế này.
Minh Trí đến thế giới này cũng đã khá lâu, không khỏi có chút nhớ nhung đám lâu la của mình.
Chỉ tiếc là không thể sử dụng năng lượng, ý định triệu hồi chúng cũng chỉ có thể âm thầm nhen nhóm.
Chỉ hy vọng sớm ngày giải quyết xong chuyện này, như vậy lại có thể tung hoành cùng đám tay chân của mình.
Minh Trí nghĩ vậy, còn bên này Tô Hoang và Diệp Khinh Mi lại không biết mình đã sớm trở thành con mồi trong kế hoạch của Minh Trí.
Bên kia.
Diệp Khinh Mi thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tô Hoang trên giường bệnh.
Thật ra trong lòng nàng rất tò mò, tò mò trong lòng Tô Hoang cất giấu bảo bối gì, rốt cuộc có thể cầm được bao nhiêu tiền.
Nàng đã sớm để mắt đến rất nhiều thứ trên thế giới này,
chỉ tiếc là, Tô Hoang nợ nần chồng chất nên mình chưa từng thực hiện được những nguyện vọng này.
Chỉ hy vọng lần này hắn đáng tin cậy một chút, mình trả hết số tiền lương này xong,
còn có thể thỏa mãn một chút ham muốn vật chất của bản thân.
Mua sắm vốn là bản tính của con gái, chuyện này giải quyết xong, nàng cũng nên thư giãn một chút.
Nhớ lại lúc ở các hành tinh khác, lần nào mà không mua sắm thỏa thích, chỉ đến đây mới phải chịu ấm ức.
Tô Hoang đâu biết Diệp Khinh Mi còn có suy nghĩ như vậy,
vẫn đang tính toán xem trong kho báu của mình có những thứ gì có thể đem ra cầm cố.
Dù sao tiêu tốn quá nhiều vào chuyện này cũng không đáng, còn phải để lại một ít để sau này dùng.
Hai người trong lòng đều có ý đồ riêng, lặng lẽ chờ đợi ngày đó đến.
Chỉ không biết họ cứ mang tâm tư riêng như vậy, có ảnh hưởng gì đến ngày phát lương không.
...........