Nếu nói.
Những chiêu thức mà đám thanh niên tài tuấn nghĩ ra...
Đã được coi là rất lợi hại trong đám đồng trang lứa.
Thì chiêu thức do chính Tôn Lão nghiên cứu.
Chắc chắn là trần nhà (thiên hoa bản) trong số bọn họ rồi.
Cho nên, khi nhìn thấy Tô Hoang tay không đỡ được.
Tôn Lão mới kinh ngạc đến như vậy.
Luồng năng lượng đó, không chỉ bị Tô Hoang đỡ được.
Mà dường như còn bị hắn hấp thu.
Bởi vì, luồng năng lượng này không hề tản ra hai bên người Tô Hoang.
Mà hình thành dạng xoáy nước.
Cuộn vào trong nắm đấm của Tô Hoang.
“Tô Hoang!”
“Tô Hoang!”
Mọi người đồng thanh gọi tên Tô Hoang.
Bởi vì ngay cả bọn họ, cũng không tin Tô Hoang có thể đỡ được luồng sóng năng lượng này.
Thực lực của Tôn Lão, trong lòng bọn họ đều rõ.
Đỡ được chiêu thức của ông ta?
Sao có thể chứ!
Chỉ là chuyện mà hiện tại bọn họ cho là không thể.
Đồng đội của bọn họ - Tô Hoang!
Hắn đã làm được.
Vốn dĩ, là định một chiêu giải quyết đám bạn nhỏ của Tô Hoang xong...
Cái xoáy nước trắng này, chính là chuẩn bị cho bọn họ.
Đám người bọn họ không thuộc về thế giới này.
Bởi vì năng lực khác biệt.
Cơ thể và linh hồn bọn họ, kèm theo nguồn năng lượng khổng lồ, là thứ mà thế giới này không thể chịu đựng được.
Nếu cứ để bọn họ vẫn diệt ở thế giới này.
Thì thế giới này nhất định sẽ chịu ảnh hưởng.
Vốn dĩ trong lòng đã suy tính nhiều như vậy.
Nào ngờ chiêu thức của mình lại không đánh trúng.
Chuyện này thực sự là...
Một cái tát vào mặt mình...
Quá kêu.
Chỉ là không chỉ Tôn Lão và Diệp Khinh Mi, đám người này cảm thấy kinh ngạc.
Minh Trí cũng ngẩn người tại chỗ.
Cây gậy gỗ trên tay hắn khẽ run rẩy.
Phải biết rằng, vừa rồi hắn cũng không sử dụng được những dị năng kia của mình.
Còn cầm gậy đánh Tô Hoang.
Tính cách có thù tất báo của hắn, Minh Trí hiểu khá rõ.
Hiện tại hắn vậy mà ngay cả chiêu thức của Tôn Lão cũng có thể đỡ được.
Vậy thì nghĩ lại chắc là do từ trường của thế giới này rồi.
Vừa rồi hắn mới để mặc cho mình càn rỡ như vậy.
Mình vừa rồi đúng là múa rìu qua mắt thợ, nhảy múa trong miệng cọp.
Thật sự là quá mạo hiểm.
Minh Trí chưa bao giờ để Tô Hoang vào mắt.
Bao gồm cả lần bị đánh tơi tả trước đó.
Hắn luôn ôm ảo tưởng.
Chỉ là sau lần này, trong lòng hắn không còn cảm giác đó với Tô Hoang nữa.
Dù sao thì, địa vị của Tôn Lão ở thế giới bọn họ là như thế nào, bọn họ đều rõ.
Nhân vật cấp bậc trần nhà đấy!
Tô Hoang!
Đỡ được chiêu thức của ông ta!
Lại còn là chiêu thức ông ta tự sáng tạo!
Ánh mắt chuyển sang Thần Nữ ở một bên.
Trong mắt nàng cũng khẽ rung động.
Tựa như ánh sao lấp lánh.
Không biết là do cái lỗ trắng khổng lồ trên bầu trời hay là lệ hoa.
Cụ thể là gì thì chắc chỉ có mình nàng biết.
Tuy ngoài miệng nói lời tàn nhẫn như vậy.
Trong lòng nghĩ gì chỉ có mình nàng hay.
May mà...
Tô Hoang đã thoát khỏi tay Tôn Lão...
Quả là trong cái rủi có cái may!
“Tô Hoang!”
“Ngươi quả thực là khinh người quá đáng!”
Tôn Lão giận tím mặt.
Thằng nhãi này!
Hiện tại bên này còn có nhiều người dưới trướng của mình như vậy!
Đâu chỉ là tát bôm bốp vào mặt mình!
Thật sự là còn đá bồi thêm hai cái!
Biểu cảm kinh ngạc của những người xung quanh Tôn Lão đều thu hết vào đáy mắt.
Ông ta tuyệt đối không cho phép chuyện như vậy xảy ra!
Thằng nhãi này!
Hôm nay mình nhất định phải khiến hắn bỏ mạng tại đây!
Trong lòng nung nấu ý nghĩ như vậy.
Tôn Lão lại tích tụ năng lượng trên tay.
Lần này, ông ta không tin nữa!
“Tô Hoang!”
“Chịu chết đi!”
Cùng với giọng nói của Tôn Lão rơi xuống.
Trái tim của mọi người cũng theo đó mà thắt lại.