"Cha!"
"Con biết trước kia cha..."
Người phụ nữ nói lời này.
Không khỏi nghẹn ngào.
Cô biết cha mình xưa nay đều không hy vọng mình và Tô Hoang ở bên nhau.
Nhưng cha làm sao biết được chứ?
Ông ấy luôn chỉ bận rộn với công việc của mình.
Trong nhà lại không có đứa con nào khác.
Mình cũng không có bạn bè gì.
Bởi vì thân phận của cha.
Cho nên thường thường đều là một mình.
Cho nên mình vẫn luôn hiểu ám chỉ.
Ám chỉ cha mình rằng hôm nay mình lại kết bạn mới để chơi cùng mình.
Hơn nữa thường xuyên thay đổi bạn bè.
Nhưng cha mỗi lần đều chỉ cười nhạt.
Dường như cũng không có phản ứng cảm xúc gì.
Mình không hiểu.
Càng không hiểu.
Đã ám chỉ đến mức này rồi...
Chỉ là cô đâu biết chứ?
Cha mình cũng tưởng rằng mình có bạn nhỏ.
Thế là mới càng cảm thấy không nên can thiệp vào cuộc sống của cô.
Chỉ là tư tưởng hai bên trật đường ray.
Không thể va chạm được.
"Con gái..."
Người phụ nữ không nói gì.
Nhưng người đàn ông trung niên lại không biết vì sao...
Mình dường như có thể đoán được lời cô sắp nói ra tiếp theo.
Chuyện này...
"Tô Hoang hiện tại đi rồi..."
Người phụ nữ dứt lời.
Nước mắt trong mắt cũng theo đó lăn xuống.
"Thế giới của con không thể không có chàng!"
Nói đến đây.
Cả người người phụ nữ đều bắt đầu run rẩy.
"Cha..."
Cô thật sự rất yêu rất yêu Tô Hoang...
Thế giới này có quá nhiều hồi ức giữa hai người.
Chuyện này bảo cô làm sao nguôi ngoai đây?
Tô Hoang...
Người cô yêu hơn nửa đời người.
Hiện tại chàng không phải là chàng nữa.
Chàng cũng đã thành mảnh vỡ.
Người phụ nữ chậm rãi bước đi.
Trong mắt người đàn ông trung niên bất giác xuất hiện một tia kinh hoàng.
"Con gái!"
Thân hình hơi vươn về phía trước.
Người đàn ông chỉ muốn mình bây giờ có thể xông lên phía trước.
"Cái cô này."
"Tô Hoang rốt cuộc có gì tốt chứ?"
"Cô lại còn muốn vì hắn mà tuẫn tình?"
"Phải biết chính chủ còn đang ở đây này!"
Minh Trí đột nhiên mở miệng.
Hắn thực sự nhìn không nổi nữa rồi.
Tên Tô Hoang này...
Ngay cả chết rồi mà vẫn còn có nhiều người nhớ thương hắn như vậy?
Người phụ nữ trước mắt này mình cũng hiểu rồi.
Người yêu của cô ta rõ ràng là Tô Hoang của thế giới này.
Nhưng Tô Hoang của thế giới này sớm đã chết rồi.
Vì Tô Hoang của một thế giới khác mà như vậy...
Thực sự là không đáng.
Minh Trí nói như vậy.
Không khỏi chỉ chỉ về hướng Hậu Thổ.
Hậu Thổ chỉ cảm thấy nhìn người phụ nữ trước mắt phảng phất như nhìn thấy mình sau này.
Đúng vậy...
Tô Hoang đi rồi...
Trong lòng Hậu Thổ bất giác bi lương.
Nhưng mình lại không thể phóng khoáng như người phụ nữ trước mắt này.
Giải phóng cảm xúc của mình như vậy.
Cũng không biết nên vui hay nên buồn.
Người phụ nữ nghe lời của Minh Trí.
Hiện tại đã mất đi lý trí.
Hai mắt nhìn chằm chằm vào hướng Hậu Thổ.
Doanh Chính biết.
Minh Trí đây là đang chuyển dời chiến hỏa rồi.
Những người còn lại bọn họ làm sao giải quyết được bọn hắn?
Hiện tại chỉ có thể dùng lời nói để đánh lạc hướng người trước mắt hiện tại.
Thực sự là âm hiểm.
Trong ánh mắt người phụ nữ nhìn Hậu Thổ chứa đựng thứ gì đó khác biệt.
Hai mắt đỏ hoe.
Lại không ngờ Hậu Thổ cũng không để ý.
Những cảm xúc này của thế giới này.
Đều nằm trong lẽ thường.
Tuy cô cũng rất đau lòng về chuyện này của Tô Hoang.
Chỉ là cô biết.
Trong thế giới của cô không chỉ có Tô Hoang.
Tô Hoang...
Trong lòng Hậu Thổ bi lương như vậy.
Lại không biết người phụ nữ hiện tại đã bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy.
"Đã như vậy!"
"Vậy thì chúng ta cùng nhau chôn cùng chàng đi!"
Hành động này của người phụ nữ là điều không ai ngờ tới.
"Không!"