Điều đó khiến mọi người không chú ý rằng bên trong lỗ trắng vẫn còn có người khác.
Bây giờ thời gian cũng gần đủ rồi.
Hậu Thổ dần dần mở mắt ra từ trong lỗ trắng.
Chỉ là mọi thứ xung quanh khiến nàng cảm thấy có chút mờ mịt.
Một vùng trắng xóa…
Còn có thứ lông xù dưới chân nàng.
Lúc nàng còn chưa mở mắt.
Nàng đã vô số lần cảm nhận được sự tồn tại của vật thể lông xù này quanh mình.
Vừa rồi…
Dường như là Tô Hoang.
Hậu Thổ chỉ cảm thấy toàn thân mình không thể cử động.
Sau đó ánh mắt nàng chuyển đến vị trí của Tô Hoang lúc nãy.
Nàng đã có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của Tô Hoang rồi.
Chỉ là không hiểu tại sao.
Nàng không thể nói cũng không thể cử động.
Dường như…
Tô Hoang cũng không phát hiện ra mình.
Nhưng họ ở vị trí gần như vậy.
Hậu Thổ chỉ cảm thấy nghi hoặc.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?
Chuyện này thật không có đầu không có đuôi.
Đầu tiên là thanh vũ khí sắc bén trong tay người phụ nữ kia.
Nàng không hiểu tại sao.
Nó lại có thể làm mình bị thương.
Vốn dĩ nàng muốn trải nghiệm tình cảm của thế giới này.
Không ngờ lại suýt chút nữa chôn vùi chính mình.
Nếu lần này mình thật sự…
Hậu Thổ đã không dám nghĩ tiếp…
May mà bây giờ mình đã có thể cử động được rồi.
Sau đó Hậu Thổ chậm rãi cử động tứ chi của mình.
Diệp Khinh Mi chỉ cảm thấy trước mắt mình chao đảo.
Vừa rồi?
Đúng vậy.
Thoát khỏi sự ồn ào ở đây.
Diệp Khinh Mi đã nhìn thấy Hậu Thổ đang giãy giụa trong lỗ trắng.
Chỉ là mấy người bên dưới vẫn đang giằng co.
“Tô Hoang!”
Giọng của Diệp Khinh Mi lại vang lên.
Tô Hoang chỉ nghĩ rằng cô ấy lại định nói lời khuyên can gì đó.
Chỉ là may mà không phải.
Diệp Khinh Mi cũng không dám tiến lên chạm vào Tô Hoang lúc này.
Dù sao cô cũng không biết liệu có vô tình bị thương hay không.
Sau đó cô giơ ngón tay chỉ lên lỗ trắng trên bầu trời.
Theo ngón tay của Diệp Khinh Mi giơ lên.
Mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía đó.
Cái lỗ trắng đó…
Dường như vẫn còn có chút dị động.
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra!
Khí tức quanh người Tô Hoang dần dần nhạt đi.
Trong con ngươi của người đàn ông trung niên lóe lên một tia sáng trong trẻo.
Ông ta hiểu rõ chuyện này hơn bất kỳ ai có mặt ở đây.
Là Hậu Thổ!
Mọi người đều cho rằng Hậu Thổ không biết thanh vũ khí sắc bén trong tay con gái ông ta có thể giết chết nàng.
Thực ra lại không phải.
Nàng biết.
Xem ra nàng quyết liệt như vậy cũng là vì truyền thuyết đó.
Truyền thuyết…
Khi năng lượng đạt đến một giới hạn nhất định thì có thể hoàn thành Niết Bàn trùng sinh.
Nàng sợ năng lượng của Tô Hoang không đủ.
Sau đó liền chấp nhận đòn tấn công mà con gái ông ta ném tới.
Đúng là nàng cũng không nghĩ tới nếu mình phải đối mặt với kết cục tồi tệ nhất thì sẽ ra sao.
Người đàn ông trung niên chỉ cảm thấy có lẽ đây mới là tình sâu nghĩa nặng giữa nhóm người này.
Giống như mình năm xưa.
Nếu không xảy ra chuyện đó.
Bây giờ mình vẫn đang ở trong đám lão già kia, cùng chúng làm chuyện xấu!
Người đàn ông trung niên chỉ cảm thấy mỗi khi nhớ lại chuyện này đều không khỏi đau lòng khôn xiết.
May mà cuối cùng mình vẫn bảo vệ được đứa con gái trong lòng.
Cũng coi như không phụ người mình từng yêu tha thiết.
Người phụ nữ cũng thuận theo ngón tay của Diệp Khinh Mi mà nhìn lên.
Không biết tại sao.
Cô ta chỉ cảm thấy trong lòng vừa lo lắng vừa vui mừng.
Lo lắng là không biết trong lỗ trắng kia là thứ gì.
Vui mừng là có lẽ có một khả năng bên trong lỗ trắng là Hậu Thổ.
Nếu là Hậu Thổ…
Người phụ nữ chỉ cảm thấy trong lòng mình sẽ không còn áy náy nữa.
Ai biết được vừa rồi là tại sao…
Ma xui quỷ khiến…
Nhìn bộ dạng vừa rồi của Tô Hoang.
Xem ra hắn cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình.