Tô Hoang chỉ cảm thấy,
bên chân mình,
bây giờ có cảm giác giống hệt như lúc mình ở trong lỗ trắng,
một cảm giác tương tự.
Lại là cái vật lông xù đó.
Chỉ là lúc nãy ở trong lỗ trắng,
hắn chỉ cảm nhận mơ hồ lớp lông dưới chân.
lại không biết đó là một vật nhỏ thế này.
Nhưng nghĩ lại nỗi đau của mình lúc đó…
Bây giờ Hậu Thổ…
Tô Hoang chỉ cảm thấy khó mà tưởng tượng được Hậu Thổ đang phải trải qua những gì.
Sau đó hắn nhấc chân định đá vật nhỏ lông xù bên cạnh sang một bên.
Nhưng không hiểu vì sao.
Nó như có linh tính.
Chân Tô Hoang đá về phía nào thì nó đi về phía đó.
Hoàn toàn không nhận ra Tô Hoang đang đuổi nó đi.
“Đó là…”
Ở một nơi không ai chú ý.
Tôn Lão chỉ cảm thấy đồng tử của mình sắp vỡ tung.
Đó rõ ràng là Thôn Thiên Thú!
Bây giờ lại đang lượn lờ dưới chân Tô Hoang!
Đây là chuyện gì vậy!
Vậy nên trong lỗ trắng đó…
Tôn Lão chỉ cảm thấy hai mắt mình như tóe lửa.
Vốn còn định dùng lỗ trắng đó để hấp thụ mảnh vỡ linh hồn của Tô Hoang.
Bây giờ không ngờ lại trở thành cái nôi hun đúc nên Tô Hoang.
Thật hết nói nổi!
Tôn Lão không biết phải diễn tả tâm trạng của mình như thế nào.
Chuyện này…
Hoàn toàn phát triển theo hướng mà lão không hề nghĩ tới.
Sau đó lão cũng dồn tâm tư vào lỗ trắng trước mắt.
Nếu lỗ trắng này có uy lực lớn như vậy…
Tôn Lão chỉ cảm thấy trái tim mình như muốn vỡ tung.
Nếu bây giờ mình đi vào.
Không biết có còn nhận được gì không?
Tôn Lão bây giờ đã bắt đầu mơ mộng.
Minh Trí tự nhiên cũng quan sát thấy điểm này.
Trong lòng đã nghĩ rằng Tôn Lão lại nảy sinh ý đồ xấu gì đó.
Sau đó cũng muốn vào tham gia một chân.
Dù sao nhìn bộ dạng này của Tô Hoang.
Không biết bên trong còn có thứ tốt gì.
Mình cũng đi thử xem.
Nếu như…
Diệp Khinh Mi, Doanh Chính và Trương Tam Phong thì vẫn luôn nhìn chằm chằm vào vị trí của Tô Hoang.
Họ không có hứng thú với những thứ bên trong lỗ trắng.
Chỉ cần người bạn Tô Hoang của mình trở về thành công là được.
Sau đó thì nên làm những việc mình cần làm.
Tô Hoang chỉ cảm thấy trên chân mình có một luồng sức mạnh vô danh.
Hắn muốn dịch chuyển con vật nhỏ trên chân đi.
Nhưng không hiểu sao lại cảm thấy có thứ gì đó vô hình,
đang trói buộc mình và con vật nhỏ này lại với nhau.
Tô Hoang chỉ cảm thấy đây không phải là chuyện tốt lành gì.
Hậu Thổ còn đang đợi mình.
Sau đó hắn định đi vòng từ nơi khác qua.
Nhưng điều kỳ lạ bây giờ là.
Trên người con vật nhỏ này lại tỏa ra ánh sáng trắng.
Tô Hoang chỉ cảm thấy ánh sáng trắng này hội tụ thành một tấm chắn khổng lồ.
Ngăn cản bước chân tiến về phía trước của hắn.
Mọi người bên dưới chỉ cảm thấy kinh ngạc.
Người phụ nữ trong vòng tay người đàn ông trung niên tỏ ra vô cùng kinh hãi.
Tô Hoang khó khăn lắm mới trở về.
Bây giờ sẽ không bị con vật nhỏ này…
Cô ta đã không dám nghĩ tiếp.
Chỉ là người đàn ông trung niên vẫn nhạy bén nhận ra,
sự biến động cảm xúc này của cô ta.
Sau đó ông nhẹ nhàng vỗ vào lưng cô ta.
Ý bảo cô ta không cần hoảng sợ.
Ông ta có thể nhìn ra.
Con vật nhỏ trước mặt Tô Hoang.
Chính là thần thú được kết tinh từ năng lượng của hắn và Hậu Thổ.
Chỉ là thứ này ngay cả trong truyền thuyết cũng chưa từng xuất hiện.
Mọi người chắc chắn là không biết.
Ngay cả người đàn ông trung niên…
Cũng chỉ là nhìn thấy trong một cuốn sách cổ rất xa xưa.
Còn chỉ là vô tình liếc qua.
Nhưng Tô Hoang này…
Trên người rốt cuộc còn có bao nhiêu bí mật?
Người đàn ông trung niên không biết.
Nhưng trong lòng lại càng tò mò hơn…