Nếu không phải lúc đó mình thực sự bị gia đình bạn bè ruồng bỏ.
Bên cạnh không còn ai khác.
Mình sao có thể chấp nhận một thứ xấu xí như vậy.
Ký ức của hắn vẫn dừng lại ở giai đoạn mình anh tuấn tiêu sái.
Dù sao năm đó hắn cũng là tồn tại được chúng tinh phủng nguyệt.
Chỉ là âm kém dương sai lại khiến con nhện khổng lồ này nảy sinh lòng thương hại với việc mình bị hủy dung.
Cũng may là có con nhện khổng lồ đó.
Nếu không cũng không biết mình có tìm được những bí phương kia không nữa.
Bây giờ có thể triệu hồi đám tà túy kia.
Hắn cũng biết mối duyên nợ giữa đám tà túy đó và nhện khổng lồ.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Dù sao cũng đều là vì mình mà phục vụ.
Chỉ cần chúng không biết nhau là được rồi.
Chuyện của mình đạt được chính là kết quả tốt nhất.
Gã đàn ông nghĩ như vậy.
Hoàn toàn không cảm thấy mình có bất cứ điều gì sai trái.
Dường như cũng đã quên mất.
Vào lúc hắn sa cơ lỡ vận nhất.
Nhện khổng lồ đã bảo vệ hắn giữa đầu sóng ngọn gió như thế nào.
Bây giờ trong mắt hắn chỉ còn lại Hậu Thổ bên trong lớp tơ nhện.
Hiện tại hắn chỉ mong Tô Hoang có thể phá vỡ tơ nhện cứu Hậu Thổ bên trong ra.
Nếu không để nàng chết ở đây thật.
Thì thật sự quá đáng tiếc.
Hơn nữa hắn nhìn thời gian cũng sắp đến rồi.
Đám tà túy kia cũng nên vào rồi.
Gã đàn ông nghĩ như vậy.
Sau đó ánh mắt sáng rực lên.
Nếu có người nhìn thấy đôi mắt này của hắn, nghĩ rằng cũng sẽ cảm thấy sợ hãi.
Giống như mắt rắn độc phát ra ánh sáng xanh lục.
Vô cùng âm hiểm.
Ánh mắt này ngay cả nhện khổng lồ nhìn thấy cũng phải run rẩy.
Tiểu Đông Tây gạt lớp tơ nhện trước mặt ra.
Nó chỉ cảm thấy móng vuốt nhỏ của mình mỏi nhừ.
Nhưng nghĩ đến Hậu Thổ đang ở,
Bên trong đây, trong lòng lại dấy lên ngọn lửa đấu chí hừng hực.
Sau đó lại đưa móng vuốt ra muốn tiếp tục cào xuống.
Tô Hoang biết nó đã mệt.
Nhưng nhìn bộ dạng kiên trì này của nó.
Lại nghĩ đến Hậu Thổ có khả năng không thở được ở bên trong,
Hắn vẫn tiếp tục nâng tiểu gia hỏa này.
Chỉ cần có thể cứu được Hậu Thổ.
Kết quả nào hắn cũng có thể chấp nhận.
Tạm thời cứ chiều theo tiểu gia hỏa này vậy.
Vất vả trước một chút.
Đợi qua được ải này mình sẽ nghĩ cách bồi thường cho nó sau.
Tô Hoang chỉ cảm thấy bây giờ xuyên qua lớp tơ nhện này mình cũng có thể nhìn thấy Hậu Thổ bên trong rồi.
Tiểu Đông Tây bây giờ đã chuẩn bị dồn hết sức để làm.
Nhưng chưa đợi móng vuốt của nó đưa ra phía trước đã cảm nhận được sự rung chuyển của sơn động.
Tiếng ầm ầm chấn động đến mức tai nó sắp điếc.
Nếu là trước đây nó đã nổi trận lôi đình rồi!
Rốt cuộc là ai?
Chỉ là bây giờ Hậu Thổ vẫn còn ở bên trong.
Hiện tại lại xảy ra sự cố bất ngờ như vậy.
Nếu sơn động sụp đổ.
Vậy Hậu Thổ sẽ càng nguy hiểm hơn.
Tiểu Đông Tây vừa nghĩ đến tất cả lợi hại trong đó.
Tốc độ ra vuốt lại càng nhanh hơn.
Cũng nhìn ra sự khó chịu của nó.
Bàn tay Tô Hoang nâng nó càng thêm tận tâm tận lực.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy móng vuốt của mình đang trải qua sự mệt mỏi chưa từng có.
Móng vuốt bên trên đã bị mài mòn một lớp.
Chỉ là nhìn lớp tơ nhện trước mắt mỏng đi.
Tiểu Đông Tây cũng cảm thấy sự hy sinh này của mình là đáng giá.
Sắp được gặp Hậu Thổ rồi!
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy mình không nhịn được mà mắt sáng lên.
Ngay cả bàn tay Tô Hoang nâng nó cũng không khỏi run rẩy.
Chỉ là cả hai đều không ngờ rằng…
Tiểu Đông Tây cuối cùng lại chạm phải một lớp màn chắn ánh sáng vàng trong suốt.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi nuốt xuống cũng không được.
Mà phun ra cũng không xong.
Nó thực sự không dám tin bên trong lại có một thứ như vậy.
...