Tiểu Đông Tây bên này đang suy nghĩ.
Sau đó không khỏi đem tất cả mọi thứ ở nơi này,
Liên tưởng đến những thứ khác.
Những tà túy đó!
Tiểu Đông Tây không dám tin.
Đã lâu như vậy rồi mà còn có thể nhìn thấy bóng dáng của những tà túy đó!
Sao có thể chứ.
Nó chính là người rõ ràng nhất về những cảnh tượng này.
Chỉ là nhìn bộ dạng này của bầu trời.
Cũng không cho phép nó suy nghĩ kỹ càng nữa.
Bây giờ cứ xem bên phía Tô Hoang và Tôn Lão khi nào có thể giải quyết xong.
Những kẻ kia cũng không dễ đối phó.
Nếu có thể để bọn họ đều bị tiêu diệt ở thế giới này.
Vậy thì là một chuyện vô cùng tốt rồi.
Tiểu Đông Tây trong lòng đánh bàn tính của mình.
Sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm vào bên trong hang động,
Hai nhóm người đang đối đầu nhau.
Dù sao nhìn cái dạng này.
Những tà túy kia cũng sắp đến rồi.
Đương nhiên suy nghĩ này của Tiểu Đông Tây cũng là chính xác.
Những tà túy kia xác thực là sắp đến rồi.
Bọn chúng hiện tại đã lần theo dấu vết mà đám người vừa đi qua để lại.
Đã đến bên cạnh hang động...
Bọn chúng chỉ biết bên trong hang động đang ầm ầm ầm công kích cái gì đó.
Lại không biết đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ là những người tàn phá bừa bãi giống như bọn chúng cũng không nhiều lắm.
Thật muốn nếm thử xem nó có mùi vị gì nha.
Đám tà túy nghĩ như vậy không khỏi để lộ ra răng nanh của mình.
Đây là cái miệng khổng lồ vực sâu còn lớn hơn cả những nanh vuốt của Minh Trí.
Nếu Minh Trí nhìn thấy cũng phải kinh ngạc.
Dù sao những nanh vuốt kia của hắn cũng không có thực lực này.
Những tà túy này có thể nói là lưu truyền từ ngàn năm nay.
Hiện tại cứ xem bọn chúng sẽ làm ra chuyện gì.
Tiểu Đông Tây đứng bên ngoài hang động.
Chính là không nhận ra sự xuất hiện của tà túy xung quanh.
Dù sao nó hiện tại đều đã cạn kiệt năng lượng rồi.
Làm sao có thể nhận ra những chuyện này chứ?
Chỉ là cuối cùng Tô Hoang cũng không phát hiện ra là.
Vỏ trái đất của thế giới này đang chậm rãi vận động.
Ở nơi cách bọn họ không xa đã bắt đầu nứt ra rồi.
Bên dưới là dung nham cuồn cuộn.
Không biết bên dưới đang giam giữ ác thú như thế nào.
Minh Trí bên này đang nghĩ trăm phương ngàn kế tấn công Tô Hoang.
Hắn nuốt không trôi cục tức này!
Đây là câu nói có thể khái quát tâm trạng hiện tại của hắn nhất.
Sau đó liền thấy Tô Hoang đột nhiên ngồi dậy.
Từ phía sau Kim Chung Tráo nơi Hậu Thổ ở đi ra.
Bởi vì Tô Hoang nhìn thấy Kim Chung Tráo của Hậu Thổ,
Hiện tại đã sắp có dấu hiệu nứt vỡ.
Đã đến lúc mình ra sân rồi.
Tô Hoang nghĩ như vậy.
Sau đó đi đến trước mặt Kim Chung Tráo của Hậu Thổ.
Không còn là ở bên cạnh nữa.
Chỉ nhìn hành động này của Tô Hoang.
Trong lòng mọi người tuy rằng kinh ngạc.
Nhưng cũng hợp với tâm ý của mình.
Hậu Thổ ở trong Kim Chung Tráo tự nhiên cũng nhận ra,
Hành động này của Tô Hoang.
Ở nơi mọi người không nhìn thấy.
Trên khóe mắt Hậu Thổ trong Kim Chung Tráo rơi xuống một giọt nước mắt.
Nếu để người ngoài nhìn thấy.
Chắc chắn lại phải nói gì đó rồi.
Chỉ là đây là Tô Hoang và Hậu Thổ nha!
Bọn họ tình sâu nghĩa nặng!
Nhớ lại ngàn năm bọn họ quen biết.
Cũng coi như đã trải qua gập ghềnh trắc trở rồi.
Tình cảnh như hiện tại ở trước kia cũng không hiếm thấy.
Chỉ là đặt ở hiện tại mà nói.
Liền có ngụ ý khác rồi.
Hậu Thổ chưa bao giờ cảm thấy mình gần cái chết như vậy.
Vũ khí sắc bén của người phụ nữ kia...
Nàng bây giờ đều có thể cảm nhận rõ ràng cảm giác vũ khí sắc bén kia cắm vào bụng mình.
Nàng chưa từng nghĩ thế giới này có vũ khí gì có thể làm tổn thương đến mình.
Nghĩ đến vũ khí sắc bén kia cũng là dùng để trảm thần rồi.
Quả thực là đại tài tiểu dụng.
Hậu Thổ trong lòng nghĩ như vậy.