Còn chưa phát triển trưởng thành.
Đã thu nó về dưới trướng của mình.
Thật không biết là chuyện may mắn đến nhường nào!
Thế nào cũng không thể để Tô Hoang hưởng lợi!
Cái thứ nhỏ bé này...
Thì bọn họ lấy đi vậy!
Tiểu Đông Tây hiện tại còn đang nghĩ có thể trở về bên cạnh Tô Hoang và Hậu Thổ.
Lại không ngờ giữa đường bị Minh Trí và Tôn Lão chặn lại.
Minh Trí và Tôn Lão nghĩ như vậy.
Không thể hấp thu năng lượng quanh thân Hậu Thổ và Tô Hoang.
Thì mang tiểu thần thú này đi vậy.
Nó vẫn có chút giá trị lợi dụng.
Dù sao với bộ dạng hiện tại của nó.
Ai cũng không biết sau này của nó sẽ ra sao.
Rất tốt.
Cứ như vậy đi.
Tô Hoang hiện tại ánh mắt nhìn chằm chằm vào tà túy.
Đâu biết những chuyện xảy ra bên này chứ?
Ngay khi Lôi Xà của Tô Hoang xèo xèo dòng điện muốn một ngụm nuốt chửng tà túy trước mặt.
Chỉ thấy tà túy này bỗng nhiên trừng lớn mắt.
Trong đôi mắt nó phát ra hồng quang.
Bên kia.
Minh Trí và Tôn Lão đang chặn Tiểu Đông Tây.
Cũng không biết bên này vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Chỉ cảm thấy hồng quang kia có chút kỳ lạ.
Nhưng cũng không để ý nhiều nữa.
Dù sao cơ hội có thể bắt được thứ nhỏ bé này là vô cùng hiếm thấy.
Hiện tại chỉ xem bọn họ ra tay thế nào thôi.
Bọn họ đâu biết rằng.
Tà túy biết mình không còn đường phản kháng nữa.
Hiện tại muốn tất cả mọi người trong hang động này cùng nó đồng quy vu tận!
Tia hồng quang này của nó.
Chính là dùng để triệu hồi những đồng bọn kia của nó.
Đợi đến khi đại quân đến hang động.
Đến lúc đó là ngày chết của tất cả mọi người trong hang động!
Tà túy trong lòng nghĩ như vậy.
Trong lòng đối với năng lượng trên người Tô Hoang và Hậu Thổ cũng dần dần giảm bớt dục vọng.
Dù sao tình huống hiện tại này.
Có thể giữ được tính mạng của mình đã là rất không dễ dàng.
Đâu còn dám xa vời năng lượng quanh thân bọn họ nữa?
Đạo lý này tà túy vẫn hiểu.
Dù sao cũng đã trải qua bao nhiêu năm như vậy rồi.
Quá tham lam chỉ hại mình mà thôi.
Chỉ thấy khi hồng quang quanh thân tà túy phát ra.
Những tà túy khác ở gần đó cũng cảm nhận được sự bất thường bên kia.
Là đồng bọn của bọn chúng!
Bọn chúng bên này đang tìm kiếm không đầu không đuôi đây.
Đây cũng là một nhược điểm trong quá trình tiến hóa của bọn chúng.
Bọn chúng sở hữu sức mạnh mạnh hơn.
Nhưng lại không thể định vị chính xác nơi muốn đến.
Mà người đồng bọn đi lạc kia...
Nó vừa vặn có năng lực về phương diện này...
Thật không biết nên miêu tả cảm giác này như thế nào.
Đám tà túy nghĩ.
Sau đó nhao nhao đi về phía đó.
Xem ra chính là lúc này rồi.
Bọn chúng đều muốn xem bên kia có bảo vật gì.
Có thể khiến...
Nó lại phát ra hồng quang để bọn chúng qua đó.
Tín hiệu này là nguy hiểm.
Chứng minh nơi đó chắc chắn có sinh vật mà một mình nó không giải quyết được.
Chỉ là thực lực của đồng bọn.
Trong lòng bọn chúng đều rõ ràng.
Sao có thể không giải quyết được chứ?
Nếu không phải bọn chúng dính phải những thứ tà ác kia.
Bây giờ cũng sẽ không có sức mạnh cường đại như vậy.
Tà túy lập tức ôm nghi hoặc trong lòng.
Liền lao về phía nơi phát ra hồng quang.
Tô Hoang chỉ cảm thấy tia hồng quang này vô cùng chướng mắt.
Tiểu Đông Tây lại là trong lòng chuông cảnh báo vang lên đại tác.
Nó tự nhiên hiểu rõ ý nghĩa của tia hồng quang kia hơn bất kỳ ai ở đây.
Trước kia.
Đó là tia lục quang.
Hiện tại lại biến thành màu đỏ rồi.
Thật không biết ngàn năm qua bọn chúng đã dính phải thứ tà ác gì!
Mới tiến hóa thành như hiện tại.
Chỉ là không biết ý nghĩa hiện tại bọn chúng phát ra ánh sáng này, có giống với trước kia hay không.