Hung Thú trong lòng vẫn còn đang do dự.
Nếu lát nữa người thanh niên này tấn công mình.
Mình sẽ tấn công lại?
Hay là…
Dù sao hắn cũng đi xuống cùng Tiểu Đông Tây.
Tức là chủ nhân của mình.
Chỉ là chủ nhân chắc sẽ không đứng về phía mình.
Kẻ đến sau chiếm ưu thế.
Hung Thú trong lòng vẫn hiểu những đạo lý này.
Chỉ là tất cả những điều này đều quá bất ngờ so với dự đoán của nó.
Chỉ thấy Tô Hoang cúi đầu.
Nói gì đó vào tai Hung Thú.
Những người trên bệ đá nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trong lòng đều có suy đoán của riêng mình.
Chỉ là họ đâu có biết?
Tô Hoang chỉ nói với Hung Thú.
Lôi Xà của mình muốn luyện hóa những sợi xích quanh người nó.
Sẽ hơi nóng mà thôi.
Chỉ là Hung Thú trong lòng biết rõ những sợi xích quanh người mình.
Đâu có dễ dàng luyện hóa như vậy?
Dù sao,
Phía trên còn có một đám thứ không biết là gì,
Đang đuổi theo họ.
Chắc chắn mình vẫn không thể thoát ra ngoài.
Trong lòng nó đã quyết định rồi.
Hiện tại có người như vậy đã làm mình cảm động.
Cũng không uổng công tồn tại trên thế gian này ngàn vạn năm.
Nếu đám gia hỏa phía trên muốn năng lượng quanh người mình.
Vậy thì lát nữa mình sẽ nhảy xuống.
Thực ra chiều dài của sợi xích này vẫn đủ.
Đủ để đi sâu vào tầng dung nham dưới cùng.
Chỉ là nó không muốn mà thôi.
Nó không nuốt trôi được cục tức này.
Đám lão già kia!
Năm đó liên thủ tiêu diệt mình.
Điều này khiến mình làm sao nuốt trôi được cục tức này?
Luôn nghĩ rằng có ngày nào đó được thấy lại ánh mặt trời.
Nhất định sẽ khiến đám lão già kia cũng nếm trải nỗi khổ mà mình đã chịu đựng.
Chỉ là nhìn cảnh tượng hiện tại.
E rằng không đợi được đến ngày đó rồi.
Nhưng cũng coi như chết đúng chỗ.
Cuối cùng mình sẽ giúp chủ nhân trước đây rời khỏi đây.
Trong mắt nó lộ ra vẻ u sầu.
Sau đó nhìn về phía Tiểu Đông Tây.
Nó đã ở bên cạnh Tiểu Đông Tây nhiều năm như vậy.
Tiểu Đông Tây đương nhiên có thể cảm nhận được suy nghĩ trong lòng nó.
Thế là Tiểu Đông Tây không khỏi trong lòng cảnh báo vang lên.
Sau đó chỉ thấy Lôi Xà trong tay Tô Hoang,
Dần dần quấn lấy sợi xích đang trói buộc Hung Thú.
Trong khoảnh khắc.
Sợi xích liền trở nên đỏ rực.
Hung Thú chỉ cảm thấy nơi bị sợi xích trói buộc vô cùng nóng rực.
Nỗi đau này khó có thể chịu đựng!
Dọc theo tứ chi nó trực tiếp dâng lên đỉnh đầu.
Nhưng nó biết.
Đây là cơ hội duy nhất của mình.
Tuy trong lòng cũng không ôm quá nhiều hy vọng.
Nhưng nghĩ đến đám gia hỏa đã nhốt mình ở đây.
Hung Thú chỉ lại cảm thấy mình có thể làm được.
Tô Hoang cũng đã dốc hết toàn bộ năng lượng của mình.
Muốn cứu nó ra.
Hậu Thổ thấy bộ dạng này của Tô Hoang.
Cũng đến giúp Tô Hoang.
Năng lượng của Hậu Thổ lấy sự mềm mại làm chủ.
Nàng dùng năng lượng của mình bao bọc nơi Hung Thú bị sợi xích trói buộc.
Muốn nó có thể ít phải chịu đựng nỗi đau như vậy hơn.
Nếu không với uy lực của Lôi Xà.
Dù có khống chế.
Năng lượng trên sợi xích này nhất định cũng sẽ phế bỏ tứ chi của con Hung Thú này!
Đám Tà Túy phía trên nhìn cảnh tượng này.
Không khỏi có chút tức giận.
Sao vậy?
Chúng còn muốn tập hợp thành phe phái để đối phó mình!
Không thể nào!
Ngay cả chúng cũng có thể nhìn ra ngay,
Sợi xích đang trói buộc Hung Thú phía dưới không phải là vật phi phàm.
Nếu bị hai người này hợp lực là có thể giải được.
Thì còn tính là gì?
Người trẻ tuổi.
Thật là ngông cuồng!
Cùng với sự giúp đỡ của Hậu Thổ.
Tô Hoang trong nháy mắt đã luyện hóa sợi xích ở tứ chi của Hung Thú.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người ở đó kinh ngạc.
Cũng bao gồm cả Hung Thú bị sợi xích trói buộc.
Nó không thể diễn tả sự kích động trong lòng mình hiện tại.
Chỉ có…