Virtus's Reader
Hồng Hoang: Gia Nhập Nhóm Chat Chư Thiên

Chương 566: CHƯƠNG 508: TÔ HOANG THEO VÀO, CÙNG NHAU TÌM SÁCH

Cũng không tốn quá nhiều thời gian.

Chỉ là tuy bên này không tốn nhiều thời gian.

Nhưng cứ vì chuyện này mà ở lại trong thế giới tinh thần cũng không phải là chuyện tốt.

Hậu Thổ nghĩ vậy.

Rồi động tác trên tay nhanh hơn.

Rốt cuộc sẽ ở đâu chứ?

Chỉ là như vậy.

Tô Hoang tự nhiên đã nhận ra sự bất thường của Hậu Thổ.

Nàng giữ nguyên tư thế này quá lâu rồi.

Vì vậy hắn liền nghĩ đến việc giữa hắn và Hậu Thổ có một thế giới tinh thần chung.

Chắc là Hậu Thổ đã vào trong đó.

Bây giờ ở bên ngoài mới có bộ dạng này.

Nhưng nàng bây giờ vào đó làm gì?

Tình hình nguy cấp như vậy.

Lẽ nào có phát hiện gì mới?

Hay là có ý tưởng gì mới sao?

Tô Hoang nghĩ vậy.

Rồi một trái tim thấp thỏm không yên.

Liền cũng tiến vào bên trong.

Chỉ là lúc Tô Hoang tiến vào thế giới tinh thần.

Không hề nói với người bên ngoài.

Thế là xuất hiện cảnh tượng Tô Hoang và Hậu Thổ đều im lặng tại chỗ.

Mọi người chỉ cảm thấy trong lòng một mảnh u sầu.

Hai người này đều không nói gì nữa.

Thật không biết tình cảnh của họ bây giờ tồi tệ đến mức nào.

Sau khi Tô Hoang tiến vào thế giới tinh thần.

Liền tìm kiếm bóng dáng của Hậu Thổ khắp nơi.

Nàng tuyệt đối sẽ không vô cớ vào đây trong tình huống nguy cấp như vậy.

Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó.

Nghĩ vậy.

Tô Hoang trong lòng không khỏi có chút lo lắng.

Bước chân cũng nhanh hơn.

Rồi khi chạy về phía căn nhà gỗ nhỏ.

Liền nghe thấy tiếng lục lọi đồ đạc bên trong.

Nén lại sự nghi hoặc trong lòng.

Tô Hoang từ từ đẩy cửa căn nhà gỗ nhỏ ra.

Hậu Thổ bên trong đang chìm đắm trong thế giới của mình.

Hoàn toàn không chú ý đến có người vào phòng.

Rồi lại tiếp tục cúi đầu làm việc của mình.

Lúc Tô Hoang từ bên ngoài vào liền nhìn thấy cảnh tượng này.

Hậu Thổ đang lục lọi đồ đạc.

Không biết đang tìm kiếm thứ gì.

Mọi thứ trong căn nhà gỗ nhỏ đều bừa bộn.

Rồi Tô Hoang không khỏi giơ tay lên.

Muốn dọn dẹp nơi này một chút.

Liền nghe thấy tiếng ngăn cản của Hậu Thổ.

“Cuốn sách đó ta còn chưa xem!”

“Ngươi đừng động vào nó!”

Rồi Hậu Thổ lại chìm đắm trong thế giới của mình.

Chuỗi sự việc này thật sự khiến Tô Hoang không hiểu nổi.

Chưa xem?

Thời điểm nguy cấp như vậy.

Nàng ở đây đọc sách?

Mình nên nói nàng có nhã hứng.

Hay nên dùng lời lẽ khác để hình dung nàng?

Tô Hoang chỉ cảm thấy mình đã không nói nên lời.

Ánh mắt nhìn Hậu Thổ lộ ra vẻ sâu xa.

Hậu Thổ tự nhiên cũng nhận ra sự bất thường trong ánh mắt của Tô Hoang.

Nhưng bây giờ tình hình nguy cấp.

Cũng không cần mình giải thích.

“Mau cùng ta ra ngoài!”

“Thân thể của chúng ta vẫn còn ở bên ngoài.”

“Đám người bên ngoài không biết lúc chạy trốn có mang theo chúng ta không.”

“Nếu thân thể bị hủy hoại…”

“Nhanh!”

“Nếu không chúng ta chỉ có thể mãi mãi ở trong thế giới tinh thần này thôi!”

Lời của Tô Hoang rất có lý.

Nhưng Hậu Thổ lại không muốn rời đi.

Bí pháp của nàng vẫn chưa tìm thấy.

Dù sao nếu bây giờ ra ngoài.

Cũng không có cách nào trốn thoát.

Chỉ có thể ở lại nơi nhỏ bé đó.

Trong thế giới tinh thần cũng không tệ.

Có nơi rộng lớn như vậy.

Còn có căn nhà nhỏ của mình.

Muốn núi có núi.

Muốn nước có nước.

Mình muốn thế giới như thế nào thì có thế giới như thế đó.

Tốt hơn thế giới bên ngoài kia nhiều.

Hậu Thổ nghĩ vậy.

Nghe lời Tô Hoang nhưng vẫn không hề nhúc nhích.

Dường như…

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!