Minh Trí nghĩ như vậy.
Vẫn là nên đi theo nhóm người này.
Cho dù có cùng họ bỏ mạng.
Cũng không quá thiệt thòi.
Minh Trí nghĩ vậy.
Rồi cũng nhảy vào.
Thế là nhóm người này lần lượt nhảy vào đường hầm thời không.
Khiến cho hung thú và đám tà vật trước mắt ngơ ngác.
Chúng quả thực không ngờ nhóm người này lại trọng nghĩa khí đến vậy.
Không nói hai lời đã nhảy vào.
Chỉ là cảnh tượng hiện tại không cho phép họ trọng nghĩa khí.
Những năng lượng này.
Chúng vẫn phải lấy được!
Nghĩ vậy.
Sau đó hung thú liền ra hiệu bằng mắt cho tên cầm đầu tạm thời của đám tà vật.
Ra hiệu cho nó cùng nhảy vào.
Tà vật ngàn trăm năm nay đều lang thang ở các thế giới khác nhau.
Nào có sợ hãi gì?
Huống hồ trước mắt còn có năng lượng tươi ngon như vậy đang chờ chúng.
Sau đó tà vật liền đi vào.
Hung thú trước khi nhảy vào.
Còn nhìn về phía lối vào của thông đạo.
Bên dưới dòng dung nham đó là người yêu của nó…
Đợi ta.
Ta nhất định sẽ đến cứu nàng!
Sau đó hung thú cũng nhảy vào.
Lúc này mọi người đều đã nhảy vào.
Không biết sau khi họ nhảy vào.
Thế giới này đã xảy ra chuyện gì.
Vừa hay vào khoảnh khắc đường hầm thời không đóng lại.
Thông đạo mà họ đang ở cũng sụp đổ.
Theo sau đó là dung nham cuồn cuộn tràn vào.
Chỉ là dòng dung nham này không giống như trước đây.
Sủi lên những bọt khí màu đen.
Dường như có thể nuốt chửng mọi thứ.
Ở tầng sâu nhất của dòng dung nham này.
Một con hung thú mở mắt ra.
Chìm trong dung nham.
Theo một tiếng gầm giận dữ của nó.
Toàn bộ thế giới đều hòa làm một với dung nham.
Nếu con hung thú vừa tấn công Tiểu Đông Tây nhìn thấy.
Chắc chắn sẽ rất phấn khích.
Chỉ là hiện tại nó vì truy đuổi những năng lượng này mà đã nhảy vào dị giới.
Nên đã bỏ lỡ con hung thú dưới đáy dung nham này.
Hóa ra là con hung thú vừa tấn công Tiểu Đông Tây đã nhớ nhầm thời gian.
Con hung thú dưới đáy dung nham đã sớm đạt đến giới hạn cao nhất.
Có thể tỉnh lại rồi.
Chỉ là nó muốn ngủ thêm một lát mà thôi.
Con hung thú dưới đáy dung nham cũng không biết con hung thú vừa tấn công Tiểu Đông Tây đã bảo vệ mình nhiều năm như vậy.
Chỉ cảm thấy hắn đã bỏ rơi mình.
Dù sao trong những năm mình ngủ say đều không nghe thấy nó gọi mình.
Nhưng con hung thú dưới đáy dung nham làm sao biết được?
Con hung thú vừa tấn công Tiểu Đông Tây đã luôn bị xích trên bệ đá của thế giới này.
Luôn âm thầm bảo vệ nó.
Chỉ là bây giờ nói gì cũng đã muộn.
Họ đã đi đến một thế giới khác.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy nơi vừa bị quả cầu năng lượng của hung thú đánh trúng vô cùng đau đớn.
Nhưng nó lại không thể phát ra tiếng.
Cũng không thể mở mắt ra.
Nơi bị tấn công chỉ cảm thấy có chút nóng rát.
Nó không biết phải làm sao.
Chỉ cảm thấy toàn bộ cơ thể mất kiểm soát mà rơi xuống.
Không biết sẽ đi về đâu.
Mơ hồ có thể cảm nhận được.
Xung quanh còn có một ít đá vụn đang trôi nổi.
Tiểu Đông Tây không khỏi nhắm chặt hai mắt.
Nó trước đây nào đã thấy cảnh tượng như vậy?
Nếu là xuyên qua thời gian.
Cũng là một thông đạo hoa lệ.
Bây giờ cùng với những mảnh đá vụn này lao về nơi vô định.
Thật đúng là lần đầu tiên.
Hóa ra là Hậu Thổ lần đầu tiên mở đường hầm này.
Chưa từng đi qua thông đạo được mở bằng bí pháp này.
Vì vậy chỉ có thể mở ra một thông đạo như vậy.
Nếu sau này Hậu Thổ sử dụng bí pháp này nhiều lần hơn.
Tương lai cũng có thể làm cho thông đạo này trở nên hoa lệ hơn.
Tiểu Đông Tây thầm nghĩ.
Cứ như vậy không nghĩ gì nữa.