Không ngờ bây giờ hắn lại xuất hiện ở đây.
Bởi vì họ đều không biết.
Minh Trí lúc nãy đã nhìn thấy thứ gì.
Nếu không cũng sẽ không có hành động lỗ mãng như bây giờ.
Minh Trí lúc nãy quả thực cũng tuân theo lệnh của Tôn Lão đi về phía trước thăm dò.
Chỉ là nơi này quả thực rất kỳ quái.
Hắn đi suốt một quãng đường mà không thấy một sinh vật sống nào.
Trong khu rừng rậm rạp.
Ngay cả tiếng gió cũng không nghe thấy.
Như thể đây là một thế giới tĩnh lặng.
Cây cỏ hoa lá đều không có vẻ gì là khẽ động.
Minh Trí chỉ cảm thấy trong lòng có chút hoảng hốt.
Rốt cuộc là chuyện gì thế này?
Quay người lại.
Định đi theo đường cũ trở về.
Lại không thấy được con đường lúc đến nữa.
Xung quanh hắn chỉ có những cây đại thụ rậm rạp vươn thẳng lên trời.
Dường như muốn che khuất đi tia sáng cuối cùng của hắn.
Minh Trí sau đó có chút hoảng loạn chạy ra ngoài.
Hắn muốn tìm một lối ra.
Một lối ra có thể dẫn đến nơi lúc đến.
Nhưng tìm thế nào cũng không thấy.
Hắn luồn lách trong đó rất lâu.
Rồi đến một nơi đầy tơ nhện.
Nếu nói là tơ nhện bình thường.
Thì đều là màu trắng.
Tơ nhện này lại có vẻ hơi đặc biệt.
Là màu đỏ như máu.
Minh Trí ban đầu tưởng rằng tơ nhện này sau đó mới bị nhuốm màu máu.
Không ngờ hắn dùng tay chạm vào một cái.
Mới phát hiện.
Sợi tơ nhện này vốn dĩ đã có màu đỏ như máu.
Hắn cầm sợi tơ nhện màu đỏ máu trong tay.
Không khỏi sợ hãi lùi lại mấy bước.
Trong truyền thuyết đây là điềm xấu.
Mình lần đầu tiên đến thăm dò đã thấy cảnh tượng này.
Thực sự là điềm báo không tốt.
Ngay trước mặt hắn.
Cũng có một hang động y hệt như hang động đã thấy trong thế giới lúc nãy.
Bên trong truyền ra những tiếng la hét kinh người.
Chỉ là dù có tiếng la hét này.
Xung quanh vẫn không có động tĩnh gì.
Minh Trí chỉ cảm thấy trong lòng có một cảm xúc kỳ lạ.
Không thể nói ra.
Nhưng cũng không thể giải tỏa được trong lòng.
Sau đó chỉ thấy hắn dừng chân tại chỗ.
Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu.
Minh Trí chỉ cảm thấy mình đứng tại chỗ có chút không chịu nổi.
Tiếng la hét trong hang động vẫn tiếp tục.
Ngay lúc Minh Trí ổn định lại cảm xúc của mình.
Định tĩnh tâm tìm lối ra.
Đột nhiên tơ nhện trong hang động bay ra.
Nhắm thẳng vào vị trí của Minh Trí.
Thấy tình hình này.
Minh Trí cũng không còn để ý đến sự hoảng loạn trong lòng nữa.
Sau đó vội vàng vận dụng năng lượng toàn thân.
Bắt đầu đối phó.
Yêu vật này rốt cuộc là thần thánh phương nào!
Lại có tốc độ tấn công nhanh như vậy.
Minh Trí nghĩ thầm trong lòng.
Không khỏi nhớ lại.
Tô Hoang và Hậu Thổ vừa cùng mình vào thế giới này lúc nãy.
Nếu hai người đó ở đây thì tốt rồi.
Nếu không chỉ có một mình mình chiến đấu ở đây.
Tôn Lão…
Cũng không biết lão ta nghĩ gì.
Lại chỉ cử một mình mình đi thăm dò.
Còn phải chịu áp lực từ ánh mắt của mọi người.
Tuy lúc đó mình nghe lời lão ta cũng có chút động lòng.
Nhưng…
Bây giờ quay về như thế này thật mất mặt.
Nhưng nếu nói là muốn giữ thể diện.
Hôm nay mình có thể sẽ phải bỏ mạng ở đây.
Nghĩ vậy trong lòng.
Minh Trí không khỏi lại nhìn xuống sợi tơ nhện màu đỏ máu trên mặt đất.
Quả thực.
Trước đây chưa từng thấy cảnh tượng này.
Thật sự đã dọa hắn một phen.
Thật không biết con nhện bên trong là một con quái vật như thế nào.
Liệu có phải…
Minh Trí trong lòng không khỏi có chút nghi ngờ.
Chẳng lẽ con nhện trong thế giới lúc nãy của họ.
Cũng đã đến thế giới này sao?
Nhưng không phải nó đã tự nhốt mình trong tơ nhện sao?
...