Dù sao.
Nếu như cảnh tượng ban đầu.
Đều phù hợp với những gì họ miêu tả.
Mà phía sau lại không phải…
Thì đoạn đường này cũng coi như đi vô ích.
Chỉ là lần này mọi người đến được hang động đầy tơ nhện màu đỏ máu.
Lại có vẻ vô cùng thuận lợi.
Giữa đường không xảy ra bất kỳ sự cố nào.
Tô Hoang trong lòng có chút kinh ngạc.
Dù sao lúc nãy hắn dẫn theo Minh Trí tìm kiếm một hồi.
Mới tìm được hang động đầy tơ nhện màu đỏ máu này.
Bây giờ lại…
Một đám người đến đây lại thuận lợi tìm thấy như vậy.
Điều ẩn chứa bên trong không cần nói cũng biết.
Hắn chỉ cảm thấy có một bàn tay vô hình đang đẩy họ tiến về phía trước.
Nhưng lại là ai đây?
Nghĩ không ra.
Chỉ cảm thấy người đứng sau này có chút quá lợi hại.
Mọi người đều thấp thỏm tiến về phía trước.
Không ai chú ý đến phía sau họ.
Hung thú nhìn cảnh vật xung quanh, trong đôi mắt.
Lóe lên ánh sáng khác thường.
Cảnh tượng này nó vô cùng quen thuộc.
Dù sao hung thú trước đây đã từng thấy những cảnh tượng này.
Lúc đó nó quyết định đưa người yêu của mình đến đáy dung nham này.
Chính là vì nghe theo lời khuyên của con nhện lớn có thể nhả ra tơ nhện màu đỏ máu này.
Dù sao lúc đó…
Hung thú không khỏi nhớ lại cảnh tượng khi ấy.
Lúc đó mình quả thực cũng không còn cách nào khác.
Không còn biện pháp nào để giải quyết chuyện này.
Mới đến cầu cứu con nhện lớn có thể nhả ra tơ nhện màu đỏ máu này.
Không ngờ lại bị nó gài bẫy.
Sau đó bị nhốt trên bệ đá giữa dung nham này bao nhiêu năm.
May mắn là hiện tại mình đã đợi được năng lượng mong muốn.
Chuyện này mới có một kết quả.
Nếu không…
Hung thú bây giờ cũng không dám tưởng tượng.
Nếu không có luồng năng lượng này đến chỗ dung nham.
Chắc hẳn mình vẫn sẽ bị kẹt trên bệ đá giữa dung nham.
Bao nhiêu năm qua mình chưa từng bước ra khỏi bệ đá giữa dung nham.
Bây giờ ra ngoài một thời gian.
Mới biết thế giới bên ngoài thật sự tốt đẹp.
Nghĩ vậy.
Ánh mắt hung thú không khỏi tối sầm lại.
Sau đó liếc nhìn đám người bên cạnh.
Chỉ có thể nói là muốn hấp thụ năng lượng của họ…
Nhưng hiện tại.
Con nhện lớn này lại xuất hiện trước mắt mình.
Mọi chuyện bắt đầu có manh mối.
Năng lượng của đám người này…
Vụn vặt như vậy…
Vậy nếu có thể có được năng lượng của con nhện lớn này.
Thì chính là làm ít công to.
Nghĩ vậy.
Hung thú nhìn hang động trước mắt, đôi mắt lóe lên ánh sáng khác thường.
Mình vốn dĩ đã vì chuyện tính kế Tiểu Đông Tây lúc nãy mà cảm thấy áy náy.
Lại hấp thụ năng lượng.
Tuy trong lòng cũng cảm thấy có chút khó xử.
Nhưng vì để hồi sinh người yêu của mình.
Cũng không thể không làm vậy.
Nhưng hiện tại lại có biện pháp giải quyết tốt hơn.
Hung thú tự nhiên là vui vẻ thử một lần.
Mọi người tự nhiên cũng đều nhận ra sự bất thường của hung thú.
Suốt chặng đường đi.
Dưới sự giám sát của hung thú.
Họ chỉ cảm thấy áp suất không khí quanh thân hung thú thấp đến đáng sợ.
Hiện tại lại chưa từng xảy ra chuyện như vậy.
Chẳng lẽ…
Hang động này…
Mọi người nhìn hang động trước mắt.
Trong lòng đã sớm có phán đoán của riêng mình.
Chắc hẳn bên trong này cũng có thứ gì đó mà hung thú hứng thú.
Sau đó chỉ thấy mọi người đến nơi mà tơ nhện tuôn ra.
Nơi đó hiện tại đã không còn tơ nhện như lúc Tô Hoang và Minh Trí đến.
Chắc hẳn là con nhện bên dưới đã nhận ra sự bất thường ở trên.
Sau đó đã thu lại hết những sợi tơ có thể truy tìm được nó.
Chỉ là nó làm sao có thể kìm nén được sự tò mò của Tô Hoang và mọi người?