Xem ra cũng là do người kia sợ kẻ đến thế giới này quá dễ dàng thoát ra, nên mới thi triển chướng nhãn pháp.
Hiện tại như vậy thì phải làm sao?
Hậu Thổ và Tô Hoang nhìn nhau, đôi mày nhíu chặt hiện rõ sự ưu sầu trong lòng.
Bây giờ nghĩ lại, cách duy nhất cũng chỉ có thể là quay lại chỗ cũ, hỏi thăm Đại Tri Chu kia.
Dù sao nó ở thế giới này cũng đã có thâm niên.
Hơn nữa nhìn bộ dáng của hung thú, có vẻ như trước đây nó từng có liên hệ với Đại Tri Chu.
Chỉ là không biết vì sao hiện tại lại nảy sinh mâu thuẫn.
Nghĩ như vậy, Đại Tri Chu cũng là từ thế giới của hung thú mà đến thế giới hiện tại.
Chỉ là vừa rồi Hậu Thổ giao lưu với nó lâu như vậy cũng không có kết quả...
Tô Hoang không khỏi có chút do dự.
Vừa rồi Đại Tri Chu kia đưa tất cả bọn họ ra ngoài, xem ra chính là muốn để lại cho bọn họ một con đường sống.
Nếu như hiện tại bọn họ lại xông vào... thì không biết sự kiên nhẫn của Đại Tri Chu thế nào.
Chỉ sợ một khi không cẩn thận chọc giận nó, cuối cùng tất cả đều phải chôn thây tại đây.
Tô Hoang cảm thấy năng lượng quanh thân mình hiện tại vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.
Nếu nói để Hậu Thổ một mình gánh vác, thì Hậu Thổ hiện tại cũng không có đủ năng lượng này.
Chỉ có thể đi bước nào tính bước đó.
Nhưng sự quỷ dị xung quanh đây...
Tô Hoang nghĩ vậy, sau đó không khỏi nhìn quanh bốn phía.
Nếu còn chờ đợi nữa, ai cũng không biết sẽ còn xảy ra chuyện quỷ dị gì. Cứ như vậy, Tô Hoang rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Hậu Thổ biết, Tô Hoang đang cân nhắc lợi hại được mất trong chuyện này.
Thế nên nàng cũng không mở miệng nói thêm gì nữa.
Chỉ là bất luận suy nghĩ của Tô Hoang là gì, nàng đều đã quyết định xong.
Bản thân nhất định phải đi tìm Đại Tri Chu kia.
Bởi vì đường hầm thời không là do nàng mở ra, nàng tự nhiên biết mở nó cần tiêu hao bao nhiêu năng lượng. Hiện tại có phương pháp đơn giản hơn, nàng tự nhiên muốn thử một lần.
Bất kể có bao nhiêu khó khăn, chuyện này cứ quyết định như vậy.
Cũng may sau đó Tô Hoang cũng đã nghĩ thông suốt.
Đã hiện tại lối đi đã xuất hiện, vậy bọn họ cứ đi hỏi vị trí lối đi.
Dù sao vừa rồi vấn đề Hậu Thổ giao lưu với Đại Tri Chu là nhờ nó giúp mở pháp trận. Việc này cũng sẽ khiến Đại Tri Chu tiêu hao năng lượng.
Xem ra lý do nó không đồng ý chính là cái này.
Tô Hoang nghĩ vậy, sau đó không khỏi liên tưởng đến tơ nhện bao bọc quanh thân Đại Tri Chu.
Những sợi tơ nhện kia lan tràn ra bốn phía, xem ra cũng là để ra ngoài hấp thu năng lượng.
Chỉ là không biết nó đã chịu tổn thương gì, cuối cùng mới đưa ra quyết định như vậy.
Tô Hoang suy đoán, có lẽ cũng có liên quan đến hung thú.
Như vậy, trạng thái của Đại Tri Chu là như thế, càng không thể nói đến việc để nó giúp Hậu Thổ mở đường hầm thời không. Hiện tại tìm nó hỏi đường đi thông tới thế giới trước, xem ra nó cũng sẽ đồng ý.
Dù sao cũng không tiêu hao bất cứ thứ gì của nó.
Nghĩ thông suốt rồi, Tô Hoang liền cùng Hậu Thổ quay lại chỗ cũ.
Lúc này đến lượt đám tà túy nghi hoặc.
Không phải mới từ chỗ đó đi ra sao? Hiện tại lại đi vào, đây không phải là phá hỏng chuyện tốt của chúng sao?
Nếu nói bọn họ bây giờ đi vào, vừa khéo gặp lúc Đại Tri Chu đang ra tay với hung thú.
Dựa vào tính cách của hai người này, chắc chắn sẽ ra tay cứu hung thú.
Nếu như vậy... lại trái ngược với suy tính của chúng.
Đám tà túy nghĩ vậy, sau đó cân nhắc một chút.